Bài viết

Chiếc Gương Nhỏ Trong Túi Áo

Một chiếc gương nhỏ mang theo bên mình suốt những năm chiến tranh đã trở thành kỷ vật đặc biệt, lưu giữ tình cảm gia đình và niềm tin của người lính vào ngày chiến thắng.

Gia Lai25/06/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lưu Văn Hạnh kể rằng trước ngày lên đường nhập ngũ năm 1968, mẹ ông đã đưa cho ông một chiếc gương nhỏ hình chữ nhật được bọc trong mảnh vải xanh. Bà nói: — Khi nhớ nhà, con hãy soi gương. Dù ở đâu, con cũng phải sống thật mạnh mẽ và giữ gìn sức khỏe. Từ ngày ấy, chiếc gương luôn nằm trong túi áo ngực của ông. Những năm làm nhiệm vụ tại đơn vị pháo binh, ông cùng đồng đội thường xuyên cơ động qua nhiều địa bàn khác nhau. Cuộc sống dã chiến rất thiếu thốn. Có những tuần liền mọi người chỉ kịp rửa mặt bằng nước suối và ngủ trong những căn hầm tạm giữa rừng. Mỗi lần cắt tóc cho nhau hay chỉnh lại quân phục trước khi nhận nhiệm vụ, chiếc gương nhỏ của ông lại được cả tổ chuyền tay sử dụng. Vì thế, đồng đội thường gọi vui đó là "chiếc gương chung của tiểu đội". Một lần vào mùa mưa năm 1972, đơn vị vừa hoàn thành một nhiệm vụ kéo dài nhiều ngày. Khi trở về nơi đóng quân, ai nấy đều lấm lem bùn đất. Một chiến sĩ trẻ mới bổ sung về đơn vị nhìn mình trong gương rồi bật cười: — Nếu mẹ tôi nhìn thấy chắc không nhận ra nữa. Cả tổ cùng cười theo. Tiếng cười giản dị ấy khiến không khí trong hầm trở nên vui vẻ hơn sau những ngày căng thẳng. Có lần khác, một người đồng đội nhận được thư từ quê nhà báo tin gia đình vừa đón thêm em bé. Anh xúc động đến mức cứ cầm chiếc ảnh nhỏ trong thư ngắm mãi. Ông Hạnh đưa chiếc gương cho anh và nói đùa: — Soi thử xem hôm nay gương mặt ông bố mới có gì khác không. Những câu chuyện nhỏ như thế đã giúp mọi người thêm gắn bó với nhau. Chiến tranh kết thúc, ông Hạnh trở về quê hương. Trong số rất nhiều kỷ vật còn giữ lại, chiếc gương nhỏ luôn được ông trân trọng nhất. Mặt gương đã có vài vết xước, lớp viền kim loại cũng ngả màu theo năm tháng, nhưng nó vẫn nguyên vẹn. Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt đồng đội, ông mang chiếc gương đến cho mọi người xem. Nhiều người nhận ra ngay và xúc động nhớ lại những ngày cùng nhau sống, chiến đấu trong gian khó. Ông Hạnh thường kể với con cháu rằng chiếc gương ấy không chỉ để soi khuôn mặt. Nó còn phản chiếu những ký ức đẹp của tình đồng đội, sự lạc quan và nghị lực của những người lính thời hoa lửa. Đối với ông, chiếc gương nhỏ trong túi áo là minh chứng rằng ngay giữa chiến tranh khốc liệt, con người vẫn luôn giữ gìn những điều bình dị, nhân hậu và đầy yêu thương. Đó là những giá trị còn mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn