Chiếc gương soi của cô gái giao liên
Chiếc gương soi của cô gái giao liên
Mùa hè năm 1972, dòng sông Thạch Hãn (Quảng Trị) đỏ rực vì máu và lửa. Đây là con đường máu độc đạo để tiếp tế lương thực, vũ khí và đưa quân vào tiếp ứng cho Thành cổ. Chị Nguyễn Thị Lan lúc đó mới 19 tuổi, là cô gái giao liên mật, có nhiệm vụ dẫn đường cho các chiến sĩ đặc công nước vượt sông trong đêm để đánh lén các tàu chiến của địch.
Trong một lần dẫn đường cho một đội đặc công, chị Lan gặp anh Trần Xuân Thành — một chiến sĩ đặc công nước quê ở Nam Định. Anh Thành giỏi bơi lội, hiền lành nhưng vô cùng quả cảm.
Trước giờ lao xuống dòng nước xiết đầy pháo sáng và thủy lôi, thấy chị Lan có mái tóc dài chấm gót nhưng bùn đất dính bết vì bom đạn, anh Thành đã rút từ trong túi áo chiến sĩ ra một chiếc gương soi nhỏ viền nhôm đã móp méo (vật anh nhặt được trong một trận đánh trước) trao cho chị:
"Tặng em để soi gương chải tóc. Con gái con lứa ở chiến trường chịu thiệt thòi quá. Đợi anh đánh sập chiếc tàu ngoài kia, anh về sẽ mua cho em một chiếc lược sừng nhé!"
Chị Lan bồi hồi nhận chiếc gương, giấu chặt vào túi áo ngực trái, nơi nhịp tim đang đập liên hồi. Chị tiễn anh và đồng đội hòa vào dòng nước lạnh buốt của sông Thạch Hãn.
Lời hẹn ước chìm vào đáy sông
Đêm đó, một tiếng nổ xé toạc bầu trời Quảng Trị. Chiếc tàu chiến của địch bốc cháy ngùn ngụt. Nhiệm vụ thành công, nhưng trận địa pháo của địch từ bờ bên kia lập tức bắn cuồng điên xuống mặt sông để truy sát đội đặc công.
Chị Lan đứng trên bờ, tim thắt lại theo từng loạt đạn xé nước. Đêm đó, và cả những đêm sau nữa, anh Thành không bao giờ trở về nữa. Anh và nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông Thạch Hãn khi tuổi đời mới đôi mươi.
Chiến tranh kết thúc, cô gái giao liên Nguyễn Thị Lan trở về cuộc sống đời thường nhưng vết thương lòng thì không bao giờ lành hẳn. Chị không lấy chồng, ở vậy tham gia công tác xã hội tại địa phương.
Vật bất ly thân của chị suốt hơn 30 năm hậu chiến chính là chiếc gương soi viền nhôm năm ấy. Lớp nhôm theo thời gian đã gỉ sét, mặt kính đã ố vàng không còn soi rõ mặt, nhưng chị chưa bao giờ rời nó nửa bước. Mỗi lần nhớ anh, chị lại mang chiếc gương ra, áp vào ngực trái như để tìm lại hơi ấm của người chiến sĩ đặc công năm nào.
Cuộc hội ngộ muộn màng sau 35 năm
Năm 2007, trong một đợt rà phá bom mìn và tìm kiếm hài cốt liệt sĩ quy tập bên bờ sông Thạch Hãn, người ta tìm thấy di cốt của một chiến sĩ đặc công nước. Trong số những di vật ít ỏi còn sót lại dưới lớp bùn sâu, có một chiếc ví nhựa bọc kín, bên trong là một mảnh giấy viết vội bằng mực cửu long đã nhòe, chỉ còn rõ ba chữ: "Gửi Lan giao liên".
Nhờ sự kết nối của các cựu chiến binh, chị Lan (lúc này đã là một bà lão tóc chớm bạc) đã tìm đến nơi quy tập. Khi nhìn thấy chiếc ví da và mảnh giấy, chị đã òa khóc như một đứa trẻ.
Chị run run rút từ trong túi áo của mình ra chiếc gương soi gỉ sét — kỷ vật duy nhất anh tặng chị 35 năm trước — đặt cạnh hài cốt của anh. Lời hứa về một chiếc lược sừng mãi mãi không thể thực hiện, nhưng tình yêu của họ đã được gắn kết lại bằng một lòng thủy chung son sắt đến tận cuối đời.



