CHIẾC GƯƠNG SOI CỦA NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ TRƯỜNG SƠN
CHIẾC GƯƠNG SOI CỦA NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ TRƯỜNG SƠN
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Thị Hồng (Cựu thanh niên xung phong Đại đội 551, Hà Tĩnh)
"Con gái ở chiến trường Trường Sơn gian khổ và thiếu thốn đủ đường. Quần áo lúc nào cũng bám đầy bụi đường đỏ quắt, tóc khét mùi thuốc bom và những trận sốt rét rừng làm làn da ai cũng xanh xao, vàng vọt. Thế nhưng, trong chiếc ba lô cóc sờn vai của tôi ngày ấy, vẫn có một vật bất ly thân: chiếc gương soi nhỏ bằng lòng bàn tay, viền nhựa màu đỏ đã bị sứt một góc.
Chiếc gương là quà tặng của bố tôi trước ngày tôi lên đường nhập ngũ. Ở ngã ba Đồng Lộc rực lửa, mỗi khi vừa san lấp xong một hố bom, mặt mũi nhem nhuốc đầy khói đen, tôi và mấy chị em trong tiểu đội lại chui vào hầm chữ A, chuyền tay nhau chiếc gương nhỏ này để xem lại mặt mình rồi cười nắc nẻ.
Tôi nhớ nhất đêm tháng 7 năm 1968, bom tọa độ ném sập cửa hầm dã chiến. Sức ép của bom hất tung mọi thứ, đất đá đè nặng lên người chúng tôi. Khi được đồng đội đào bới cứu lên, tôi lóng ngóng tìm lại chiếc ba lô. Chiếc gương nhỏ rơi ra, mặt kính đã rạn nứt thành vài vệt dài như mạng nhện, phản chiếu khuôn mặt đầy bùn đất của tôi.
Nhìn vào chiếc gương nứt ấy, tôi tự nhủ: 'Mình vẫn còn sống, vẫn còn nguyên đôi mắt để thấy ngày độc lập' . Chiếc gương soi nứt vỡ thời hoa lửa ấy đã đi cùng tôi suốt chiều dài cuộc chiến, trở thành biểu tượng cho nét duyên dáng, tinh thần lạc quan và sức sống mãnh liệt của những cô gái trẻ trước bom đạn quân thù."



