CHIẾC GƯƠNG SOI MẢNH PHÁO Ở TRẠM GIAO LIÊN
CHIẾC GƯƠNG SOI MẢNH PHÁO Ở TRẠM GIAO LIÊN
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Xuân (Cựu nữ thanh niên xung phong, Quảng Bình)
"Con gái thời chiến, ai chẳng mong mình được tươm tất một chút, nhưng giữa rừng già Quảng Bình, đến cái lược chải đầu còn hiếm. Tài sản quý giá nhất của tiểu đội nữ thanh niên xung phong chúng tôi là một mảnh gương soi nhặt được từ một ngôi nhà bị bom sập. Mảnh gương chỉ to bằng bàn tay, cạnh sắc lẹm, anh em lái xe phải dùng băng dính đen bọc lại cho khỏi đứt tay.
Mỗi sáng trước khi ra mặt đường san lấp hố bom, mấy chị em lại chuyền tay nhau mảnh gương ấy để sửa lại mái tóc, chỉnh lại chiếc mũ tai bèo. Có lần, một trận pháo từ hạm đội Mỹ bắn vào, mảnh pháo găm đúng vào vách hầm nơi đặt chiếc gương làm nó vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ.
Chúng tôi tiếc ngẩn ngơ, nhưng cô em út tên Thắm lại nhặt những mảnh vỡ ấy chia cho mỗi người một miếng: 'Thôi, giờ mỗi chị giữ một mảnh trong túi áo ngực, để lúc nào cũng thấy mình vẫn còn đẹp giữa bom đạn'. Mảnh gương vỡ thời hoa lửa ấy theo chúng tôi đi suốt chiều dài chiến dịch, nhắc nhở rằng cái đẹp và lòng yêu đời luôn tồn tại ngay cả trong nghịch cảnh."



