“Chiếc hầm chữ A của xóm nhỏ”
Mỗi lần địch ném bom, cả xóm chui vào hầm chữ A. Bà cụ Mến luôn chừa một chỗ trống: “Để dành cho đứa nào chạy đến cuối cùng.” Nhiều lần, đúng là có người đến muộn thật. Có hôm bom nổ ngay bên cạnh, đất đá sạt xuống. Nhưng tất cả đều sống vì bà đã đào hầm sâu hơn người khác. Nhiều năm sau, người ta nhắc: “Nhờ hầm của bà Mến mà xóm không mất ai.” Bà chỉ nói: “Cứu nhau mà sống thôi con.”
Mỗi lần địch ném bom, cả xóm chui vào hầm chữ A. Bà cụ Mến luôn chừa một chỗ trống: “Để dành cho đứa nào chạy đến cuối cùng.”
Nhiều lần, đúng là có người đến muộn thật.
Có hôm bom nổ ngay bên cạnh, đất đá sạt xuống. Nhưng tất cả đều sống vì bà đã đào hầm sâu hơn người khác.
Nhiều năm sau, người ta nhắc: “Nhờ hầm của bà Mến mà xóm không mất ai.”
Bà chỉ nói: “Cứu nhau mà sống thôi con.”


