CHIẾC HỘP CỦA ÔNG
CHIẾC HỘP CỦA ÔNG
Một buổi chiều, Long về quê thăm ông nội.
Trong lúc dọn lại căn phòng cũ, Long nhìn thấy một chiếc hộp gỗ nằm sâu trong tủ.
Cậu tò mò hỏi:
— Ông ơi, cái này là gì vậy?
Ông nội nhìn chiếc hộp rồi im lặng một lúc.
— Đồ của ông từ những năm còn trong quân ngũ.
Long mở nắp.
Bên trong có vài bức ảnh, một chiếc khăn cũ và một lá thư đã ngả màu.
Cậu cầm bức ảnh lên.
Trong ảnh là một nhóm người lính trẻ đứng trước biển.
Ai cũng cười.
Long hỏi:
— Ông ở đâu trong ảnh?
Ông chỉ vào một người đứng bên trái.
— Là ông.
Long ngạc nhiên:
— Ông hồi trẻ trông khác quá!
Ông bật cười.
— Ai rồi cũng già thôi.
Long tiếp tục xem những bức ảnh.
Có ảnh những người lính đang trồng cây.
Có ảnh họ đứng bên lá cờ.
Có ảnh biển xanh trải dài phía sau.
Một bức ảnh khiến Long chú ý nhất.
Trong đó có một người lính đang cười rất tươi.
Long hỏi:
— Người này là ai vậy ông?
Ông nhìn bức ảnh.
Nụ cười trên mặt ông biến mất.
— Đồng đội của ông.
— Bây giờ chú ấy ở đâu?
Ông không trả lời ngay.
Một lúc sau, ông nói:
— Không trở về nữa.
Long im lặng.
Ông đặt tay lên bức ảnh.
— Có những người đã nằm lại ngoài biển.
Ông kể cho Long nghe về những năm tháng mình làm nhiệm vụ.
Ông kể về những ngày gian khổ.
Về những đêm đứng gác.
Về những người đồng đội luôn động viên nhau.
Rồi ông kể về Gạc Ma, ngày 14 tháng 3 năm 1988.
Long chăm chú lắng nghe.
Ông nói:
— Ngày ấy, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.
Long nhìn lại bức ảnh.
Cậu không thể tưởng tượng những người đang cười trong ảnh lại có thể biến mất khỏi cuộc đời nhanh như vậy.
Cậu hỏi:
— Ông có nhớ họ không?
Ông gật đầu.
— Gần như ngày nào cũng nhớ.
Tối hôm đó, Long ngồi bên ông rất lâu.
Cậu hỏi:
— Ông có giận không?
Ông nhìn ra ngoài sân.
— Có những nỗi đau không cần biến thành thù hận.
Long ngạc nhiên.
Ông nói:
— Điều chúng ta cần làm là nhớ đúng lịch sử, bảo vệ hòa bình và làm cho đất nước mạnh hơn.
Long im lặng.
Đó là lần đầu tiên cậu nghe ông nói về những chuyện này một cách nghiêm túc như vậy.
Ngày hôm sau, Long xin ông cho mình mang chiếc hộp ra xem thêm.
Ông đồng ý.
Long đọc từng lá thư.
Có lá viết về gia đình.
Có lá kể về quê hương.
Có lá chỉ vài dòng ngắn ngủi.
Nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm.
Những người viết thư đều mong một ngày được trở về.
Long chợt hiểu rằng những người lính trong ảnh không phải những nhân vật xa lạ trong sách.
Họ là những người con.
Những người anh.
Những người chồng.
Những người cha.
Họ cũng từng có một mái nhà để trở về.
Long quyết định làm một bài thuyết trình về biển đảo cho lớp.
Cậu hỏi ông:
— Cháu có thể kể câu chuyện của ông không?
Ông mỉm cười:
— Được.
— Cháu có thể cho các bạn xem ảnh không?
— Được.
— Còn những lá thư?
Ông suy nghĩ rồi nói:
— Một số lá được. Nhưng cháu phải kể bằng sự tôn trọng.
Long gật đầu.
Ngày thuyết trình, Long mang chiếc hộp gỗ đến lớp.
Cậu đặt nó trên bàn.
Cả lớp tò mò.
Long nói:
— Đây là chiếc hộp của ông tôi.
Sau đó, cậu kể về những người lính.
Kể về Trường Sa.
Kể về Gạc Ma.
Kể về 64 người đã hy sinh ngày 14 tháng 3 năm 1988.
Cả lớp im lặng.
Một người bạn hỏi:
— Long, sau khi nghe câu chuyện này, cậu nghĩ gì?
Long trả lời:
— Trước đây mình nghĩ bảo vệ biển đảo là chuyện của người lính.
Cậu nhìn chiếc hộp.
— Bây giờ mình hiểu rằng người lính có nhiệm vụ của người lính, còn thế hệ trẻ cũng có trách nhiệm của mình.
Cuối buổi, cô giáo hỏi:
— Vậy trách nhiệm của các em là gì?
Long trả lời:
— Học tập thật tốt. Hiểu lịch sử. Không quên những người đã hy sinh. Bảo vệ môi trường biển. Tôn trọng pháp luật và góp phần xây dựng đất nước.
Cô giáo gật đầu.
— Đó chính là cách ký ức trở thành trách nhiệm.
Tối hôm ấy, Long trả chiếc hộp cho ông.
Ông hỏi:
— Bài thuyết trình thế nào?
Long cười:
— Các bạn nghe rất chăm chú.
Ông gật đầu.
Long nói:
— Ông ơi, sau này ông không còn nữa thì chiếc hộp này cho cháu được không?
Ông nhìn cháu.
Một lúc sau, ông mỉm cười:
— Được.
Long hỏi:
— Cháu sẽ giữ thật cẩn thận.
Ông nói:
— Không chỉ giữ chiếc hộp.
— Vậy giữ gì ạ?
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ.
— Giữ câu chuyện trong đó.
Nhiều năm sau, Long đã trưởng thành.
Chiếc hộp gỗ vẫn nằm trên bàn làm việc của anh.
Mỗi khi mở nó ra, anh lại nhìn thấy những khuôn mặt trẻ tuổi trong bức ảnh.
Có người đã trở thành ký ức.
Có người vẫn còn sống trong những câu chuyện được kể lại.
Nhưng tất cả đều nhắc anh nhớ một điều:
Một dân tộc chỉ thực sự mạnh khi biết trân trọng quá khứ và có trách nhiệm với tương lai.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu xuống.
Long khép chiếc hộp lại.
Anh không quên.
Và anh biết mình sẽ tiếp tục kể.
Chiếc hộp của ông là biểu tượng của ký ức được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một phần lịch sử cần được ghi nhớ bằng sự tôn trọng. Thế hệ trẻ hôm nay có thể tiếp nối bằng việc học tập, tìm hiểu lịch sử, xây dựng đất nước, bảo vệ môi trường biển và thực hiện trách nhiệm công dân. Bảo vệ chủ quyền biển đảo cũng chính là bảo vệ hòa bình và tương lai của đất nước.


