Bài viết

Chiếc Hộp Diêm Trong Túi Áo

Giữa những năm tháng chiến tranh gian khó, một chiếc hộp diêm nhỏ đã giúp người lính trẻ giữ lại hơi ấm giữa rừng sâu, và lưu giữ một kỷ niệm về tình đồng đội suốt cả cuộc đời.

Gia Lai20/05/2026Đặng văn Tín (Đoàn xã Chư Sê)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, Lâm Văn Phúc hai mươi ba tuổi, là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải làm nhiệm vụ trên tuyến đường rừng. Mùa mưa năm ấy kéo dài. Đường trơn. Đất đỏ bám đầy giày. Có những hôm đơn vị đi từ lúc trời chưa sáng đến tận khuya mới nghỉ. Phúc có một chiếc hộp diêm nhỏ luôn cất trong túi áo. Đó là vật cha anh đưa trước ngày lên đường. — Giữ cẩn thận. Lửa nhỏ thôi. Nhưng lúc cần thì quý lắm. Ngày đầu vào đơn vị. Phúc chưa hiểu. Sau này mới biết. Giữa rừng sâu. Có lúc một que diêm còn quý hơn nhiều thứ khác. Một chiều cuối mùa mưa. Đơn vị dừng chân bên sườn đồi. Trời bất ngờ đổ mưa lớn. Áo quần ai cũng ướt. Củi kiếm được đều ẩm. Không nhóm nổi bếp. Gió lạnh tràn qua khu lán tạm. Người đồng đội tên Võ Thanh Sơn ngồi co ro. Anh vừa mới khỏi sốt. Phúc lục ba lô. Rồi lấy chiếc hộp diêm ra. Những que diêm được anh bọc nhiều lớp giấy dầu nên vẫn còn khô. Anh cẩn thận châm lửa. Lần đầu. Tắt. Lần thứ hai. Tắt. Đến que thứ ba. Ngọn lửa nhỏ cuối cùng cũng bùng lên. Mọi người nhanh chóng hong khô củi. Bếp lửa sáng dần. Hơi ấm lan khắp góc lán. Sơn ngồi cạnh. Đưa đôi tay ra gần lửa. Cười nhẹ. — Hộp diêm của cậu đáng quý thật. Phúc nhìn ngọn lửa. — Cha tôi bảo rồi. Lửa nhỏ thôi. Nhưng lúc cần sẽ quý. Chiến tranh qua đi. Lâm Văn Phúc trở về quê. Cha anh đã già. Mái tóc bạc nhiều hơn trước. Chiếc hộp diêm năm nào được ông cất trong chiếc hòm gỗ cũ. Không còn que diêm nào bên trong. Chỉ còn vỏ hộp đã bạc màu. Một lần đứa cháu nội hỏi: — Ông ơi. Cái hộp cũ này để làm gì? Ông nhìn thật lâu. Ngoài sân. Gió chiều thổi qua giàn bầu trước ngõ. — Để nhớ. — Nhớ gì hả ông? Người lính già khẽ cười. — Nhớ một thời hoa lửa. Và nhớ những người từng ngồi cạnh nhau bên ngọn lửa nhỏ giữa những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn