Bài viết

chiếc hộp gỗ

Ninh Bình16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc hộp gỗ cũ nằm lặng lẽ trên gác mái đã nhiều năm. Một chiều mưa, trong lúc dọn nhà, tôi vô tình mở nó ra. Bên trong là những lá thư đã ngả màu vàng, được buộc bằng một sợi dây vải bạc màu.

Tò mò, tôi đọc bức thư đầu tiên.

"Mẹ kính yêu! Hôm nay đơn vị con vừa hành quân đến một vùng rừng mới. Mọi người đều khỏe. Mẹ đừng lo cho con..."

Người viết thư là bác tôi – một liệt sĩ mà tôi chưa từng gặp. Bác hy sinh khi mới hai mươi tuổi.

Tối hôm đó, tôi mang những lá thư xuống hỏi bà nội. Bà lặng người rất lâu rồi kể:

Ngày ấy, bác tôi là học sinh giỏi nhất làng. Ước mơ của bác là trở thành thầy giáo. Thế nhưng đất nước còn chiến tranh, bác gác lại giấc mơ và lên đường nhập ngũ.

Suốt những năm ở chiến trường, bác thường gửi thư về cho gia đình. Trong thư không có lời than vãn nào, chỉ có những câu chuyện về đồng đội, về niềm tin chiến thắng và những dự định sau hòa bình.

Bà lấy từ ngăn tủ ra một cuốn sổ nhỏ. Đó là nhật ký của bác.

Trang cuối cùng chỉ vỏn vẹn một dòng:

"Nếu phải chọn lại, con vẫn sẽ lên đường."

Tôi khép cuốn sổ lại mà cổ họng nghẹn đắng.

Ngoài sân, những chùm hoa phượng đang cháy đỏ dưới ánh hoàng hôn. Bất chợt tôi hiểu vì sao người ta gọi những năm tháng ấy là "thời hoa lửa". Đó không chỉ là thời của bom đạn, mà còn là thời của những ước mơ tuổi trẻ rực cháy vì Tổ quốc.

Những người như bác tôi đã không trở về. Nhưng chính sự hy sinh của họ đã làm nên hòa bình hôm nay, để thế hệ chúng tôi được sống, học tập và theo đuổi những ước mơ còn dang dở của các anh.

Khép lại những lá thư cũ, tôi thấy mình như vừa được gặp một người anh hùng. Một người anh hùng rất đỗi bình dị của thời hoa lửa năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn