CHIẾC HỘP GỖ
CHIẾC HỘP GỖ
Ngày lên đường, người lính trẻ tên Đức đưa cho em gái một chiếc hộp gỗ nhỏ.
— Giữ giúp anh.
Cô bé hỏi:
— Trong này có gì?
Đức cười:
— Khi nào anh trở về thì mở.
Cô bé ôm chiếc hộp.
— Anh phải về đấy nhé!
— Anh hứa.
Nhưng chiến tranh kéo dài.
Một năm.
Hai năm.
Rồi tin báo tử được gửi về.
Người anh không trở lại.
Cô bé đã lớn, nhưng chiếc hộp vẫn nằm nguyên trên kệ.
Mẹ nhiều lần bảo:
— Mở ra đi con.
Cô lắc đầu.
— Anh bảo khi nào anh về mới được mở.
Mười năm sau.
Hai mươi năm sau.
Cô vẫn giữ lời.
Cho đến một ngày, cô đã trở thành một bà cụ.
Căn nhà cũ được sửa lại.
Trong lúc dọn đồ, bà nhìn thấy chiếc hộp.
Bàn tay run run mở khóa.
Bên trong không có vàng bạc.
Chỉ có một bức ảnh gia đình và một mảnh giấy.
Bà mở ra.
“Em gái,
Nếu em đang đọc những dòng này, có lẽ anh đã không thể trở về.
Anh biết em sẽ giữ chiếc hộp này rất lâu.
Nhưng anh muốn em nhớ một điều:
Đừng chờ anh cả đời.
Hãy mở nó khi em đã sống một cuộc đời thật hạnh phúc.
Bởi đó mới là món quà anh muốn dành cho em.”
Bà cụ bật khóc.
Bên ngoài, con cháu đang cười nói.
Bà nhìn bức ảnh gia đình rồi mỉm cười.
Cuối cùng, bà hiểu tại sao anh không cho mình mở chiếc hộp.
Không phải vì bên trong có một bí mật.
Mà vì anh muốn em gái mình có một lý do để tiếp tục sống.
Bà đặt bức ảnh lên bàn.
— Anh à, em đã sống tốt.
Ngoài sân, những đứa trẻ đang chơi đùa.
Bà nhìn chúng và nói:
— Anh có thể yên tâm rồi.
Chiếc hộp gỗ được đặt lại trên kệ.
Nó không còn là một lời hứa chờ đợi nữa.
Nó trở thành một kỷ vật của tình thân.
Chiến tranh có thể chia lìa những người thân yêu, nhưng tình yêu thật sự sẽ luôn tìm được cách để ở lại.


