Chiếc hộp gỗ nhỏ
Trần Minh Đức là một chiến sĩ thông tin quê ở Huế. Trước khi nhập ngũ, em gái anh tặng một chiếc hộp gỗ nhỏ để đựng kỷ vật. Trong hộp chỉ có vài viên bi, một tấm ảnh gia đình và chiếc kẹp tóc cũ của mẹ. Mỗi lần nhớ nhà, Đức lại mở chiếc hộp ra nhìn thật lâu. Đồng đội thường trêu rằng anh nâng niu nó còn hơn cả súng. Một ngày nọ, đơn vị của Đức bị bom đánh trúng nơi trú ẩn. Đất đá sập xuống khiến nhiều người mắc kẹt. Đức bị thương ở chân nhưng vẫn cố đào đất cứu từng đồng đội. Khi mọi người được đưa ra ngoài an toàn, anh mới phát hiện chiếc hộp gỗ đã thất lạc. Đức ngồi lặng người rất lâu vì nghĩ rằng mình đã mất hết ký ức về gia đình. Vài tháng sau, một đồng đội tên Phan Văn Khôi bất ngờ đưa lại cho anh chiếc hộp cũ đầy bùn đất. Khôi kể rằng anh đã quay lại hầm sập để tìm nó. Đức xúc động đến mức không nói nên lời. Sau chiến tranh, hai người vẫn giữ liên lạc với nhau như anh em ruột. Mỗi dịp gặp mặt, Đức luôn đặt chiếc hộp gỗ lên bàn như một báu vật. Anh nói chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng tình đồng đội thì không gì phá hủy được.


