Cựu chiến binh

CHIẾC HỘP NHẠC CHỈ CHƠI MỘT BẢN

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC HỘP NHẠC CHỈ CHƠI MỘT BẢN

Trong căn phòng cũ của bà ngoại, Linh tìm thấy một chiếc hộp nhạc bằng gỗ.

Nó đã cũ đến mức lớp sơn gần như bong hết.

Linh vặn chìa khóa.

Một giai điệu vang lên.

Nhưng chỉ được vài giây, hộp nhạc dừng lại.

Cô thử lần nữa.

Vẫn thế.

Mẹ cô nhìn thấy chiếc hộp thì mỉm cười.

“Ngày trước bà ngoại con quý nó lắm.”

“Bị hỏng rồi ạ?”

“Không.”

“Vậy sao nó chỉ chơi được một đoạn?”

Mẹ im lặng.

“Vì bà con chỉ muốn nghe đến đó.”

Linh tò mò hỏi:

“Có chuyện gì ở đoạn nhạc ấy?”

Mẹ kể rằng ngày trẻ, bà từng có một người bạn rất thân tên Sơn.

Hai người thường nghe đúng bản nhạc này trong căn phòng nhỏ.

Sơn từng nói:

“Sau này dù có đi đâu, chỉ cần nghe đoạn này là tôi sẽ nhớ nơi này.”

Rồi ông rời quê.

Không trở lại.

Nhiều năm sau, bà ngoại vẫn giữ chiếc hộp.

Mỗi lần nhớ người bạn cũ, bà lại lên dây.

Nghe đến đoạn quen thuộc.

Rồi dừng.

Linh hỏi:

“Bà không muốn nghe hết sao?”

Mẹ lắc đầu.

“Bà bảo nếu nghe hết, bản nhạc sẽ kết thúc.”

Linh không hiểu.

Cho đến khi cô nhìn thấy mặt dưới chiếc hộp.

Có một dòng chữ đã phai:

“Có những điều đẹp nhất khi chúng chưa kết thúc.”

Sau khi bà mất, Linh mang chiếc hộp về phòng.

Cô đem sửa.

Người thợ nói:

“Có thể sửa cho nó chơi hết bản nhạc.”

Linh suy nghĩ.

“Không cần đâu ạ.”

Cô đặt chiếc hộp lên bàn.

Mỗi khi nhớ bà, cô lại vặn chìa khóa.

Giai điệu vang lên.

Đến đúng đoạn quen thuộc, nó dừng.

Căn phòng trở nên im lặng.

Nhưng Linh không thấy buồn.

Bởi cô hiểu rồi.

Bà không giữ chiếc hộp vì nó có một bản nhạc hay.

Bà giữ nó vì trong vài giây ngắn ngủi ấy, bà có thể trở về một căn phòng rất xa, nơi mình vẫn còn trẻ, một người bạn vẫn còn ở đó, và một lời hứa vẫn chưa kịp cũ.

Nhiều năm sau, Linh có một cô con gái.

Một ngày, con bé hỏi:

“Mẹ ơi, sao mẹ không sửa cho nó chạy hết?”

Linh mỉm cười.

“Vì mẹ thích nghe đến đây.”

“Nhưng bài hát chưa hết mà.”

“Ừ.”

Cô đặt tay lên chiếc hộp.

“Nhưng đôi khi… một đoạn nhạc cũng đủ để nhớ cả một người.”

Ngoài cửa sổ, chiều xuống rất chậm.

Chiếc hộp nằm yên trên bàn.

Không chạy hết bản nhạc.

Không cần chạy hết.

Bởi có những ký ức không cần một cái kết hoàn chỉnh để trở thành điều ta nhớ suốt đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn