CHIẾC HỘP THIẾC ĐỰNG GIẤC MƠ
CHIẾC HỘP THIẾC ĐỰNG GIẤC MƠ
Hùng là người trẻ nhất đơn vị. Mới mười tám tuổi, khuôn mặt còn nét non nớt chưa kịp chai sạn vì chiến tranh. Trong ba lô của Hùng, ngoài quân trang, còn có một chiếc hộp thiếc nhỏ, móp méo ở góc.
Chiếc hộp từng đựng bánh quy, là quà mẹ mua cho Hùng trước ngày nhập ngũ. Nhưng bên trong, Hùng không để bánh. Cậu để vài tấm ảnh gia đình, một mảnh giấy ghi bài thơ còn dang dở, và một chiếc bút chì ngắn cũn.
Hùng thích viết. Những lúc rảnh hiếm hoi, cậu ngồi tựa lưng vào hầm, ghi lại vài dòng: về con đường làng, về buổi sáng có sương, về ước mơ sau chiến tranh sẽ đi học tiếp, sẽ làm thầy giáo.
Đồng đội hay trêu:
“Đánh giặc xong làm nhà văn hả?”
Hùng chỉ cười, gãi đầu.
Trong một trận pháo kích, hầm của Hùng sập xuống. Khi người ta đào được cậu lên, Hùng đã không còn thở. Chiếc hộp thiếc méo mó nằm sát bên ngực, nắp bung ra, mấy tấm ảnh lấm lem bùn đất.
Sau ngày giải phóng, chiếc hộp được gửi về cho mẹ Hùng. Bà mở ra, đọc từng dòng chữ con viết, nét chữ còn nguệch ngoạc, câu chữ còn dang dở. Bà không khóc lớn, chỉ lặng lẽ gấp mảnh giấy lại, đặt vào hộp, đóng nắp thật chặt.
Với bà, giấc mơ của con không mất đi. Nó chỉ nằm lại trong chiếc hộp nhỏ, cùng với một tuổi mười tám chưa kịp lớn giữa chiến tranh.



