CHIẾC HUY HIỆU ĐOÀN
Ngày nhận quyết định kết nạp Đoàn, Huy được Bí thư Chi đoàn cài lên ngực chiếc huy hiệu Đoàn sáng lấp lánh. Cậu vui đến mức tối hôm ấy cũng không nỡ tháo ra.
Ít ngày sau, trong một buổi lao động vệ sinh khu dân cư, Huy đến muộn. Thấy mọi người đã làm gần xong, cậu chỉ cầm chổi quét qua loa rồi đứng trò chuyện với bạn.
Trên đường về, Huy gặp bác Tư – một cựu cán bộ Đoàn.
Bác nhìn chiếc huy hiệu trên ngực cậu rồi hỏi:
"Cháu biết điều gì làm chiếc huy hiệu ấy đẹp nhất không?"
Huy nghĩ một lúc rồi đáp:
"Vì nó là biểu tượng của tuổi trẻ."
Bác mỉm cười:
"Không. Nó đẹp nhất khi người đeo nó sống xứng đáng."
Câu nói ấy khiến Huy trăn trở suốt đêm.
Từ hôm sau, cậu thay đổi. Trong mỗi hoạt động, Huy luôn đến sớm, nhận phần việc khó và sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Một năm sau, trong lễ trưởng thành Đoàn, Huy cẩn thận lau chiếc huy hiệu đã bạc màu vì thời gian.
Cậu hiểu rằng điều quý giá nhất không phải là lớp kim loại sáng bóng, mà là những việc tốt mình đã làm khi mang trên ngực biểu tượng ấy.


