Bài viết

chiếc kèn đồng bị móp ở trận địa pháo

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chiếc kèn đồng bị móp ở trận địa pháo

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở nhiều trận địa pháo phòng không, việc chỉ huy hỏa lực không chỉ dựa vào điện đàm mà còn có các tín hiệu phụ trợ như cờ tay, pháo hiệu và cả tiếng kèn. Trong khói lửa chiến trường, một tín hiệu đúng lúc có thể giúp cả khẩu đội chuyển trạng thái kịp thời, bảo toàn lực lượng và giữ vững trận địa.

Năm 1972, tại một trận địa pháo cao xạ ở khu vực miền Trung có chiến sĩ trẻ tên là Trần Văn Khôi. Anh quê ở Thái Bình, từng học thổi kèn trong đội thiếu niên nên được giao nhiệm vụ phát tín hiệu bằng kèn trong đơn vị.

Chiếc kèn đồng của Khôi không lớn, nhưng là công cụ quan trọng để truyền mệnh lệnh giữa tiếng pháo nổ dồn dập.

Mỗi hồi kèn đều có ý nghĩa riêng: báo động, chuyển hướng hỏa lực, hoặc lệnh dừng bắn để tránh lộ vị trí.

Mùa hè năm 1972, khu vực trận địa liên tục bị máy bay địch đánh phá.

Các khẩu đội phải thay đổi vị trí liên tục trong rừng thấp để tránh bị phát hiện.

Một buổi chiều, khi máy bay địch xuất hiện dày đặc trên bầu trời, trận địa được lệnh sẵn sàng chiến đấu.

Khôi đứng ở vị trí chỉ huy tín hiệu, quan sát bầu trời qua làn khói bụi.

Khi mục tiêu xuất hiện, anh thổi hồi kèn đầu tiên báo động toàn trận địa.

Tiếng kèn vang lên giữa tiếng gầm của động cơ máy bay, giúp các khẩu đội nhanh chóng vào vị trí.

Nhưng ngay sau đó, bom bắt đầu rơi gần khu vực đặt trận địa.

Đất đá rung chuyển, một phần công sự bị sập, khiến tầm quan sát bị hạn chế.

Trong khói bụi mù mịt, Khôi phải vừa quan sát vừa phát tín hiệu liên tục để điều chỉnh hỏa lực.

Một mảnh bom văng trúng khiến chiếc kèn đồng của anh bị móp méo, âm thanh phát ra không còn rõ như trước.

Dù vậy, anh vẫn tiếp tục sử dụng chiếc kèn bị hỏng để giữ nhịp chỉ huy cho toàn trận địa.

Trong khoảnh khắc căng thẳng nhất, khi máy bay địch áp sát, Khôi thổi hồi kèn dài cuối cùng để toàn đơn vị chuyển sang trạng thái phòng thủ an toàn.

Nhờ tín hiệu kịp thời đó, trận địa pháo đã bắn trả hiệu quả và giữ vững được vị trí chiến đấu.

Sau nhiều đợt oanh kích, khu vực trận địa bị tàn phá nặng, nhưng hệ thống chỉ huy vẫn giữ được liên lạc cho đến phút cuối.

Trần Văn Khôi đã anh dũng hy sinh khi vẫn đứng bên công sự, tay nắm chặt chiếc kèn đồng bị móp.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng chiến đấu tại trận địa ấy vẫn nhắc về “chiếc kèn đồng bị móp ở trận địa pháo” như một ký ức không thể nào quên.

Họ gọi Khôi là “người giữ nhịp chiến đấu của bầu trời” — bởi giữa bom đạn và tiếng gầm của máy bay, anh đã dùng chính tín hiệu nhỏ bé của mình để giữ cho cả trận địa không rơi vào hỗn loạn.

Câu chuyện ấy là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi mà một tiếng kèn cũng có thể quyết định sự sống còn của cả một trận đánh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chiếc kèn đồng bị móp ở trận địa pháo | Câu chuyện thời hoa lửa