CHIẾC KẺNG BÁO CƠM
CHIẾC KẺNG BÁO CƠM
Trong đơn vị anh Tài có một chiếc kẻng nhỏ được dùng để báo giờ ăn.
Chiếc kẻng cũ, méo một góc vì từng bị mảnh pháo va trúng.
Ngày nào anh Tài cũng cầm chiếc dùi gỗ gõ lên thành kẻng mỗi khi cơm chín.
Âm thanh vang lên giữa rừng sâu khiến ai cũng thấy lòng nhẹ lại.
Giữa chiến tranh thiếu thốn, nghe tiếng kẻng báo cơm đồng nghĩa với việc cả đơn vị vẫn còn bình yên sau một ngày chiến đấu.
Anh Tài thường đùa:
“Nghe kẻng là phải chạy nhanh, không hết phần.”
Tiếng cười hiếm hoi vang lên quanh bếp Hoàng Cầm.
Một buổi chiều cuối năm, đơn vị vừa chuẩn bị ăn cơm thì máy bay địch xuất hiện.
Bom nổ rung chuyển cả khu rừng.
Một lán trú quân bị cháy.
Anh Tài lao vào kéo thương binh ra ngoài.
Người cuối cùng được cứu thì loạt bom tiếp theo trút xuống.
Sau hòa bình, chiếc kẻng cũ được giữ lại trong phòng truyền thống đơn vị.
Nhiều người lính già mỗi lần nhìn thấy nó vẫn nhớ âm thanh quen thuộc từng vang lên giữa thời hoa lửa — âm thanh của sự sống và tình đồng đội.


