Chiếc kẹp tóc
Chiếc kẹp tóc
Chị Duy Liên, bạn tuổi thơ, bạn chiến đấu và bạn tù của chị Riêng kể: Những năm 60, chị Riêng được cử vào nội thành công tác, tham gia xây dựng cơ sở cách mạng ở Biên Hòa - Chợ Lớn. Chị tích cực xây dựng tờ báo Phụ nữ Giải phóng và là một trong những người trực tiếp lãnh đạo phong trào phụ nữ đấu tranh, biểu tình chống Mỹ, Diệm ở nội đô. Một lần từ Phú Thọ Hòa, chị hẹn gặp tôi, Trưởng ban Phụ vận ở Ða Kao để cùng bàn công việc. Vừa từ xe lam bước xuống, chị bị một tên chiêu hồi nhận ra.
Tên Ca Vinh Phối đã chỉ điểm để ba tên mật vụ khác đón bắt. Hôm đó là ngày 9-5-1967. Trong tù, bọn địch dùng mọi cực hình tra tấn dã man hòng khuất phục chị. Chúng đánh đập, tra điện, đốt cháy trụi những ngón tay của chị. Những ngón tay ngày nào chị từng dệt vải, viết báo, viết thư nay đen tím, phồng rộp, đau đớn, nhức nhối đến nỗi không cầm nổi lược, búi được tóc của mình. Hàng trăm ngày đêm, địch tra tấn, đánh đập tàn khốc nhưng chúng không lấy được một lời khai của chị. Bất lực trước tinh thần bất khuất ấy, đêm mồng 2 Tết Mậu Thân, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy của quân và dân miền nam đồng loạt nổ ra, bọn địch đã đưa chị cùng nhiều chiến sĩ cách mạng khác trên chiếc xe bịt bùng chở tù nhân đi thủ tiêu.
Bà Phùng Ngọc Anh nguyên là cán bộ tự vệ thành, người chứng kiến cái đêm khủng khiếp ấy đã kể lại tấm gương hy sinh bất khuất của liệt sĩ Lê Thị Riêng và câu chuyện về chiếc cặp tóc nhỏ mầu đen.



