Chiếc khăn bên thành lũy
Chiếc khăn bên thành lũy
Mùa đông năm 1413, quân Minh liên tục truy đuổi nghĩa quân nhà Hậu Trần.
Trong một doanh trại nhỏ, Đặng Dung ngồi bên ngọn lửa, chăm chú xem tấm bản đồ đã cũ.
Một người lính trẻ hỏi:
— Thưa tướng quân, quân ta đang gặp rất nhiều khó khăn. Liệu chúng ta còn có thể tiếp tục không?
Đặng Dung nhìn người lính rồi đáp:
— Còn người dân tin vào chính nghĩa thì chúng ta còn phải chiến đấu.
Quân Minh ngày càng mạnh. Nghĩa quân nhiều lần phải rút lui để bảo toàn lực lượng.
Một đêm nọ, tin báo cho biết quân địch đang tiến đến.
Người lính trẻ lo lắng:
— Chúng ta có nên rời khỏi đây ngay không?
Đặng Dung đứng dậy:
— Phải rút quân, nhưng không được hoảng loạn. Hãy đưa người bị thương đi trước và bảo vệ lương thực.
Ông luôn đặt sự an toàn của quân sĩ lên hàng đầu.
Sau nhiều trận chiến, lực lượng của Đặng Dung ngày càng gặp khó khăn. Nhưng ông vẫn không chịu khuất phục.
Một hôm, một người đồng đội nói:
— Tướng quân, chúng ta đã chiến đấu quá lâu. Có lẽ nên đầu hàng để giữ mạng sống.
Đặng Dung lặng im hồi lâu rồi nói:
— Nếu chỉ vì giữ lấy mạng sống của mình mà bỏ mặc quê hương, chúng ta sẽ sống như thế nào cho thanh thản?
Ông tiếp tục dẫn quân chiến đấu.
Trong những ngày cuối cùng, Đặng Dung vẫn tìm cách chống lại quân Minh. Dù biết tình thế vô cùng bất lợi, ông không từ bỏ ý chí.
Một đêm trên chiến thuyền, ông nhìn dòng nước đen dưới ánh trăng và nói với người lính trẻ:
— Có những cuộc chiến biết rằng rất khó thắng, nhưng vẫn phải chiến đấu vì đó là điều mình tin là đúng.
Người lính hỏi:
— Nếu sau này không còn ai nhớ đến chúng ta thì sao?
Đặng Dung mỉm cười:
— Không cần người đời nhớ tên. Chỉ cần quê hương một ngày được bình yên, vậy là đủ.
Năm 1413, Đặng Dung bị quân Minh bắt. Ông không chịu khuất phục và đã tuẫn tiết.
Nhiều năm sau, một người già kể lại câu chuyện ấy cho con cháu bên bếp lửa:
— Có những người chiến đấu không phải vì biết chắc mình sẽ chiến thắng, mà vì họ không muốn nhìn quê hương mất tự do.
Ngoài sân, gió mùa đông thổi qua.
Ngọn lửa trong bếp vẫn cháy, như ngọn lửa của lòng yêu nước và ý chí không khuất phục mà Đặng Dung đã để lại cho hậu thế.



