Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chiếc khăn chưa kịp trao

Ninh Bình19/04/2026Vũ Thị Gia Hân (đoàn phường nam hoa lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc khăn chưa kịp trao

Mùa hè năm ấy, nắng vẫn vàng như mọi năm, nhưng không ai còn cảm thấy bình yên nữa. Tiếng loa gọi nhập ngũ vang lên khắp xóm nhỏ.

Huy 17 tuổi, vừa thi xong, còn chưa kịp nhận kết quả. Cậu hay đứng dưới gốc xoài đầu ngõ, nơi ngày nào cũng gặp Mai — cô bạn học cùng lớp.

Mai không nói nhiều. Nhưng hôm nào Huy không ra, cô lại đứng đó lâu hơn một chút, như đợi một điều gì.

Ngày Huy nhận giấy gọi, cả xóm đến chúc. Ai cũng nói cậu cao ráo, nhanh nhẹn, chắc chắn sẽ mạnh mẽ ngoài chiến trường. Huy chỉ cười, nhưng ánh mắt lại tìm về phía cuối sân — nơi Mai đứng nép sau cánh cửa.

Chiều hôm trước khi đi, Huy ra gốc xoài.

Mai đã ở đó.

Cô đưa cho Huy một chiếc khăn tay màu xanh nhạt, mép khăn thêu vụng về một chữ “H”.

“Để… lau mồ hôi,” Mai nói nhỏ.

Huy nhận lấy, cười:

“Tớ sẽ giữ cẩn thận.”

Cả hai im lặng rất lâu. Gió thổi qua tán lá, vài quả xoài non rơi xuống đất.

“Mai này…” Huy bắt đầu, rồi lại dừng.

Mai nhìn xuống, khẽ nói:

“Cậu đi rồi… nhớ về.”

Không có lời hứa nào được nói ra, nhưng cả hai đều hiểu.

Những tháng sau đó, thư của Huy gửi về thưa dần.

Ban đầu là kể chuyện đơn vị, chuyện hành quân, chuyện nhớ nhà. Huy còn viết:

“Chiếc khăn tớ vẫn mang theo. Có hôm mệt quá, lấy ra nhìn lại thấy đỡ hơn.”

Mai đọc từng dòng, gấp lại thật cẩn thận. Cô bắt đầu học may, học thêu, như muốn làm thêm thật nhiều chiếc khăn nữa.

Nhưng cô chưa kịp gửi cái nào.

Một buổi sáng, người đưa thư không mang theo thư.

Chỉ có một tờ giấy.

Mẹ Huy nhận, tay run lên. Cả xóm lặng đi.

Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu.

Chiều hôm đó, Mai vẫn ra gốc xoài.

Cô mang theo chiếc khăn thứ hai — lần này thêu đẹp hơn, từng mũi chỉ đều đặn. Cô ngồi xuống, đặt chiếc khăn bên cạnh.

Gió vẫn thổi như hôm nào.

Nhưng không còn ai đến nữa.

Mai ngồi rất lâu, cho đến khi nắng tắt.

Nhiều năm sau, con đường đất đã được đổ bê tông. Gốc xoài vẫn còn đó, nhưng không còn nhiều người nhớ chuyện cũ.

Mai giờ đã lớn. Cô mở một tiệm may nhỏ ngay đầu ngõ.

Có lần, một đứa trẻ hỏi:

“Sao cô hay thêu chữ ‘H’ lên khăn vậy?”

Mai chỉ cười:

“Vì có một người từng thích như thế.”

Đứa trẻ không hiểu, chạy đi.

Mai nhìn theo, rồi khẽ chạm vào chiếc khăn cũ đã sờn mép — chiếc khăn chưa kịp trao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn