Bài viết

CHIẾC KHĂN CỦA MẸ

CHIẾC KHĂN CỦA MẸ

Lào Cai22/08/2026Xã Tri Phú (Đoàn xã Tri Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHĂN CỦA MẸ

Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, chàng trai chỉ mới ngoài hai mươi.

Buổi chiều hôm ấy, mẹ anh đang ngồi bên bếp lửa.

Nghe con nói:

“Mẹ ạ, con sắp đi bộ đội.”

Bàn tay người mẹ đang nhặt rau bỗng dừng lại.

Bà không hỏi con đi đâu.

Bà chỉ hỏi:

“Bao giờ đi?”

“Vài ngày nữa.”

Mẹ anh im lặng rất lâu.

Gia đình nghèo. Người con trai là lao động chính. Nhưng bà hiểu, thời chiến tranh, đất nước cần những người trẻ như con mình.

Đêm ấy, mẹ không ngủ.

Bà lặng lẽ lấy một mảnh vải còn mới, ngồi dưới ánh đèn dầu may cho con một chiếc khăn tay.

Không đẹp.

Đường kim cũng chẳng thẳng.

Nhưng bà đã cẩn thận thêu vào góc khăn một chữ nhỏ.

Chữ đầu tên con.

Sáng hôm sau, bà đưa khăn cho anh.

“Cầm lấy.”

Anh cười:

“Con đi bộ đội chứ có đi đâu mà mẹ lo.”

Mẹ không nói.

Chỉ quay mặt đi.

Ngày lên đường, cả bản tiễn những người con trai ra xã.

Có người mang theo chiếc ba lô mới.

Có người chỉ có vài bộ quần áo.

Có người mẹ dúi vào tay con một nắm cơm.

Có người cha chẳng nói được câu nào, chỉ đứng nhìn.

Xe chuyển bánh.

Anh thò đầu qua cửa sổ nhìn lại.

Mẹ anh vẫn đứng đó.

Bà không khóc.

Chỉ đưa tay vẫy.

Chiếc khăn tay mẹ may được anh cất trong túi áo ngực.

Nhiều năm sau, giữa một trận chiến ác liệt, chiếc khăn ấy vẫn còn bên anh.

Nó đã sờn.

Có chỗ rách.

Có chỗ dính máu.

Nhưng anh không bỏ.

Bởi với người lính xa quê, đôi khi một vật nhỏ bé cũng đủ để nhắc rằng phía sau mình vẫn có một mái nhà đang chờ.

Sau chiến tranh, anh trở về.

Mẹ đã già.

Anh lấy chiếc khăn năm xưa đặt vào tay bà.

“Mẹ còn nhớ không?”

Bà nhìn chiếc khăn rất lâu rồi nói:

“Nhớ chứ. Mẹ tưởng con không còn giữ.”

Anh cười.

“Con giữ để còn nhớ đường về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn