Cựu chiến binh

Chiếc khăn của người mẹ Gio Linh

Nghệ An17/08/2026Xã Hùng Châu (Đoàn xã Hùng Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một lần hành quân qua vùng Gio Linh, đơn vị ông dừng chân bên một ngôi nhà nhỏ. Nhà đã bị hư hỏng nhiều, nhưng phía sau vẫn còn một giếng nước và mấy luống rau.

Chủ nhà là một người mẹ đã lớn tuổi. Mẹ mời bộ đội vào nghỉ, rồi kéo từng gàu nước lên cho mọi người rửa mặt. Thấy ông bị sốt, mẹ lấy một chiếc khăn cũ, nhúng vào nước mát rồi đặt lên trán ông.

Ông ái ngại nói:

– Mẹ giữ sức, chúng con nghỉ một lúc rồi đi ngay.

Mẹ nhìn chúng ông, chậm rãi bảo:

– Các con đi từ xa vào đây, cũng như con của mẹ cả. Nhà còn gì thì mẹ giúp nấy.

Mẹ nấu một nồi cháo loãng, cho thêm mấy nắm rau vừa hái sau vườn. Nồi cháo chẳng có thịt, cũng không có nhiều gạo, nhưng ai ăn cũng thấy ngon. Mẹ ngồi bên, nhìn từng người ăn như một người mẹ nhìn các con vừa đi xa trở về.

Trước lúc đơn vị lên đường, mẹ đưa cho ông chiếc khăn:

– Con cầm lấy mà dùng. Khi nào hết sốt thì giặt sạch, không cần mang trả mẹ.

Ông giữ chiếc khăn ấy trong ba lô suốt những năm tháng ở chiến trường. Nó không phải vật gì quý giá, nhưng mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ đến tấm lòng của người dân Quảng Trị.

Sau ngày hòa bình, ông trở lại tìm mẹ. Ngôi nhà đã được dựng lại, hàng cây trước ngõ đã xanh hơn. Mẹ lúc ấy già yếu nhưng vẫn nhận ra ông nhờ chiếc khăn.

Mẹ cười:

– Thế là con đã trở về rồi!

Ông nắm bàn tay gầy của mẹ, xúc động không nói thành lời. Trong chiến tranh, quân với dân đã thương yêu, chở che nhau như người trong một gia đình. Chính tình cảm ấy là nguồn sức mạnh giúp mọi người vượt qua khó khăn.

Các cháu ạ, lòng tốt không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn. Đôi khi chỉ là một bát cháo, một chiếc khăn hay một lời hỏi thăm đúng lúc. Nhưng người được giúp đỡ có thể nhớ sự tử tế ấy suốt cả cuộc đời

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc khăn của người mẹ Gio Linh | Câu chuyện thời hoa lửa