Chiếc khăn của quê nhà
Trong đời người lính, có những món đồ chẳng đáng giá bao nhiêu nhưng lại được gìn giữ suốt cả cuộc đời.
Với Lò Minh Tối, đó là một chiếc khăn nhỏ mang theo từ quê nhà.
Chiếc khăn không mới, cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, ông lại nhớ đến thôn Bản Đồn và những người thân yêu.
Những lúc hành quân xa, chiếc khăn được dùng để lau mồ hôi. Khi trời lạnh, nó trở thành vật giữ ấm. Có lúc nó được ông cẩn thận gấp lại, cất trong ba lô như một món kỷ vật.
Chiến tranh khiến người lính phải sống trong những điều kiện thiếu thốn. Có những thứ bình thường ở quê nhà trở thành niềm mong mỏi lớn lao.
Một bữa cơm đầy đủ.
Một giấc ngủ yên.
Một lá thư từ gia đình.
Một lần được nghe tin quê nhà bình an.
Và đôi khi chỉ cần nhìn thấy chiếc khăn cũ, Lò Minh Tối cũng cảm thấy như quê hương đang ở ngay bên cạnh.
Nhiều năm sau khi trở về, chiếc khăn ấy có thể đã cũ đi, nhưng ký ức mà nó mang theo thì không bao giờ phai.
Mỗi khi kể lại chuyện những năm tháng quân ngũ, ông thường không nói nhiều về những khó khăn của bản thân. Ông nhắc nhiều hơn đến đồng đội, đến quê hương và những người đã cùng ông đi qua những năm tháng tuổi trẻ.
Bởi với ông, chiến tranh rồi sẽ qua, nhưng tình đồng chí, tình quê hương thì còn mãi.


