CHIẾC KHĂN DÙ TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN
Hai mươi năm trong quân ngũ, từ những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đến những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, tôi đã đi qua nhiều vùng đất, chứng kiến nhiều trận đánh và gặp biết bao đồng đội. Nhưng có một kỷ niệm nhỏ mà tôi vẫn nhớ rất rõ, đó là chiếc khăn dù của một người đồng đội.
CHIẾC KHĂN DÙ TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN
Cựu chiến binh Bùi Công Định, sinh năm 1934
Nhập ngũ năm 1954 – Xuất ngũ năm 1974
Xã Tây Đô, tỉnh Thanh Hóa
Hai mươi năm trong quân ngũ, từ những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đến những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, tôi đã đi qua nhiều vùng đất, chứng kiến nhiều trận đánh và gặp biết bao đồng đội. Nhưng có một kỷ niệm nhỏ mà tôi vẫn nhớ rất rõ, đó là chiếc khăn dù của một người đồng đội.
Sau một trận đánh kéo dài, đơn vị được lệnh rút khỏi trận địa trong đêm. Trời tối đặc, đường hành quân lầy lội, nhiều đoạn phải men theo những con suối nhỏ. Ai cũng mệt, quần áo lấm đầy bùn đất, nhưng không ai được phép dừng lâu.
Đang đi, tôi nhận thấy một đồng đội phía trước bị trượt chân ngã xuống bờ suối. Anh bị thương ở chân, không thể tiếp tục tự mình di chuyển. Chúng tôi nhanh chóng dìu anh lên. Trong lúc kiểm tra vết thương, anh lấy từ túi áo ra một chiếc khăn dù đã sờn mép, đưa cho tôi nhờ buộc tạm quanh chân.
Chiếc khăn nhỏ ấy vốn được anh giữ rất kỹ. Anh kể rằng đó là món quà của gia đình gửi trước ngày lên đường. Không có thuốc men đầy đủ, chiếc khăn trở thành vật băng bó trong lúc nguy cấp.
Đêm hôm ấy, chúng tôi thay nhau dìu anh đi. Con đường dài hơn thường ngày bởi mỗi bước chân đều nặng trĩu. Khi trời gần sáng, đơn vị mới đến được nơi trú quân an toàn. Tôi tháo chiếc khăn khỏi chân anh, giặt qua bằng nước suối rồi phơi lên một cành cây gần đó.
Buổi sáng, nắng vừa lên, chiếc khăn dù bạc màu lay nhẹ trong gió. Giữa núi rừng sau một đêm đầy bom đạn, hình ảnh ấy bình dị đến lạ. Nó khiến tôi nghĩ nhiều về quê nhà, về những người thân đang chờ những người lính trở về.
Sau này, chiến tranh qua đi, tôi trở về quê hương Tây Đô. Những năm tháng quân ngũ đã lùi xa, nhưng mỗi khi gặp một mảnh vải dù bạc màu hay nghe tiếng gió thổi qua hàng cây, tôi lại nhớ đến đêm hành quân ấy và những người đồng đội năm xưa.
Chiếc khăn không phải vật quý giá, nhưng nó đã cùng chúng tôi đi qua một đêm khó khăn. Với người lính, đôi khi một kỷ vật rất nhỏ cũng đủ mang theo cả một quãng đời. Hai mươi năm quân ngũ đã khép lại, nhưng tình đồng đội của những ngày gian khổ ấy vẫn là ký ức mà tôi trân trọng suốt đời.



