Chiếc khăn giằn trước mùa lửa đạn
Năm 1970, anh Trần Văn Bảy khi ấy mới 22 tuổi, là du kích xã hoạt động bí mật tại địa phương. Ban ngày anh làm ruộng như bao người dân khác, nhưng đêm xuống lại cùng đồng đội canh gác, chuyển lương thực và bảo vệ cơ sở cách mạng.
Trong một lần làm nhiệm vụ, anh Bảy bị địch truy đuổi gắt gao sau trận càn quét lớn. Bị thương ở chân và kiệt sức, anh phải lẩn trốn trong đám lau sậy ven sông suốt nhiều giờ liền. Đúng lúc nguy cấp nhất, má Tư — một người phụ nữ bán bánh ngoài chợ — đã phát hiện anh.
Không chút do dự, má Tư đưa anh về nhà bằng chiếc xuồng nhỏ rồi giấu dưới hầm bí mật sau bếp. Để tránh bị nghi ngờ, mỗi ngày má vẫn gánh bánh ra chợ bán như bình thường. Ban đêm, má lặng lẽ sắc thuốc, băng bó vết thương cho anh Bảy.
Một hôm, lính địch bất ngờ vào nhà kiểm tra. Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, má Tư bình tĩnh lấy chiếc khăn rằn phủ lên miệng hầm rồi giả vờ ngồi vá áo ngay phía trên. Nhờ sự gan dạ của má, anh Bảy thoát khỏi cuộc truy lùng trong gang tấc.
Sau gần một tháng dưỡng thương, anh Bảy quay trở lại đơn vị tiếp tục chiến đấu. Chiếc khăn rằn năm ấy được anh giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng — minh chứng cho tình quân dân son sắt trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Hòa bình lập lại, anh Bảy nhiều lần nhắc với con cháu rằng: “Trong chiến tranh, không chỉ người cầm súng mới là anh hùng. Những người dân bình dị dám che chở cách mạng giữa hiểm nguy cũng đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.”



