Bài viết

Chiếc khăn gửi trước ngày ra trận

Ninh Bình03/05/2026đoàn phường yên thắng (đoàn phường yên thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà 6 tầng ở phố Thụy Khuê (Hà Nội), vợ chồng ông Bùi Văn Khôi (85 tuổi) và bà Lê Thị Nguyên (77 tuổi) cùng nhau xem lại từng kỷ vật cũ. Mỗi kỷ vật đều gợi nhớ ký ức về thời chiến tranh gian khổ mà đầy ắp nghĩa tình của đôi vợ chồng già.

Những năm tháng ấy, họ gặp nhau. Tình yêu chưa kịp nảy nở đã phải chia xa vì khói lửa đạn bom, nhưng cả hai vẫn một lòng chờ đợi.

Ông Khôi kể, năm 1965, hưởng ứng phong trào “tiếng hát át tiếng bom”, ông bà cùng được cử đi học văn hóa nghệ thuật tại Phú Thọ. Ông học thanh nhạc, còn bà Nguyên học chèo.

Trong một buổi giao lưu, giọng hát hào sảng của ông khiến bà Nguyên ấn tượng, mạnh dạn bước lên tặng hoa.

“Năm ấy tôi mới 16 tuổi, chưa biết yêu là gì, chỉ thấy người này thật đặc biệt”, bà nhớ lại.

Về phía ông Khôi, ông bị thu hút bởi đôi môi của bà. Mỗi lần trò chuyện, ông chỉ lặng nhìn, trong lòng dâng lên những rung động khó tả.

Đầu năm 1967, ông Khôi tình nguyện nhập ngũ, làm lính thông tin tại chiến trường Khe Sanh (Quảng Trị) - nơi được mệnh danh là “túi bom" lúc bấy giờ.

Trước ngày lên đường, ông tặng bà Nguyên một chiếc khăn bóng bay màu trắng, không lời tỏ tình hay hứa hẹn, chỉ như món quà gửi người mình thầm thương. Bà Nguyên, dù trái tim lay động, cũng kìm nén tình cảm để ông yên tâm ra trận.

Giữa chiến trường bom đạn, trong đêm giao thừa, ông viết thư gửi bà, lần đầu bày tỏ tấm lòng.

Trong thư ông nói: "Chiếc khăn bóng bay màu trắng anh tặng em hôm nào, nếu anh còn sống trở về thì đó là tình cảm của anh với em. Còn nếu anh mãi nằm lại đây thì xem như đó là chiếc khăn tang anh để lại".

Đọc được những dòng này, bà Nguyên thắt lòng. Kể từ giây phút ấy, bà xem chiếc khăn như tín vật tình yêu của hai người, một lòng chờ đợi ông trở về.

Gần 3 năm, vì bom đạn ngăn trở, bà không nhận được lá thư nào khác của ông Khôi. Những lá thư bà gửi đi cũng bị thất lạc. Tuy nhiên, bà lại nhận được tin tức của gia đình ông.

"Năm tháng ở chiến trường, tôi không gửi thư được cho bà ấy nên đã viết thư cho gia đình kể về chuyện tình cảm của mình. Tôi nhờ bố mẹ, anh chị em gửi tin cho bà ấy. Nhờ thế, giữa chúng tôi vẫn giữ sợi dây liên lạc", ông Khôi kể.

Cuối năm 1969, sau 3 năm ở chiến trường, ông Khôi trở về trong tình trạng kiệt quệ vì sốt rét, chỉ còn 30kg, tóc rụng gần hết, da vàng như nghệ.

Dù sức yếu, ông vẫn đi bộ 10km đến phố Bạch Mai tìm bà Nguyên. Cùng ngày, bà cũng đạp xe 10km lên Thụy Khuê tìm ông nhưng cả hai lỡ hẹn.

“Nhờ gia đình báo tin, tôi biết ông ấy đã về. Tôi đi tìm, không ngờ ông cũng đi tìm tôi nên lại không gặp được nhau”, bà Nguyên kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn