Bài viết

Chiếc khăn hậu phương

Quảng Ngãi03/12/2025Võ Thị Nô (Trường THPT Sơn Hà, xã Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề bài viết: Chiếc khăn hậu phương

Chiến tranh không chỉ được viết nên từ tiếng súng và những trận đánh ác liệt. Với em, lịch sử đôi khi được khắc sâu từ những điều rất nhỏ bé, như một chiếc khăn trắng. Đó là chiếc khăn mà các mẹ, các chị em huyện Bình Sơn tự tay cắt, thêu và gửi tặng các đại biểu tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Dũng sĩ diệt Mỹ tỉnh Quảng Ngãi năm 1968. Một món quà giản dị nhưng chan chứa tình hậu phương. Và em càng xúc động hơn khi biết trong số những người được nhận chiếc khăn ấy có đồng chí Đinh Tía, người chiến sĩ người H’rê - tấm gương sáng của lòng dũng cảm và tinh thần kiên trung.

Đinh Tía sinh năm 1943 ở huyện Sơn Hà và nhập ngũ từ tháng 3-1959. Những năm đầu chiến tranh, bộ đội huyện chỉ có một trung đội, vũ khí vô cùng thiếu thốn. Thế nhưng, đồng chí vẫn cùng anh em sáng tạo cách đánh, làm chông, gài bẫy, chống giặc càn và buộc địch phải tháo chạy. Một lần trên đường trở về sau khi hoạt động trong ấp chiến lược, anh bị phục kích, trúng đạn và mất đi một cánh tay.

Từ năm 1962, khi được giao phụ trách giao thông liên lạc cho sáu huyện miền núi, đồng chí Đinh Tía đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng gian nan. Dù chỉ còn một tay, anh vẫn băng rừng, vượt dốc để bảo đảm thông tin thông suốt giữa các lực lượng. Và trên mọi nẻo đường ấy, chiếc khăn trắng - món quà từ hậu phương luôn ở bên anh như một người bạn thân thiết.

Với Đinh Tía, chiếc khăn nhỏ bé ấy không chỉ để lau mồ hôi hay băng vết thương. Nó còn như hơi ấm quê nhà, như lời động viên của các mẹ, các chị gửi vào từng đường kim mũi chỉ. Trong những lúc hiểm nguy nhất, em tin rằng chính chiếc khăn đã tiếp thêm cho anh sức mạnh để đứng vững, để tiếp tục cống hiến.

Ngày 20-12-1969, với những thành tích đặc biệt xuất sắc, đồng chí Đinh Tía được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng đối với em, phía sau danh hiệu cao quý ấy luôn thấp thoáng hình ảnh chiếc khăn trắng mộc mạc - một chứng nhân lặng lẽ của lòng dũng cảm.

Là một học sinh yêu lịch sử, em hiểu rằng: chiến tranh không chỉ được làm nên bởi súng đạn, mà còn bởi những chiếc khăn trắng như thế - những món quà chứa đựng tình thương, niềm tin và sức mạnh tinh thần mà hậu phương gửi tới tiền tuyến. Mỗi lần nhớ đến chiếc khăn ấy, em lại thấy mình phải biết ơn, phải sống tốt hơn và trân quý hòa bình hôm nay.

Có lẽ, khi đồng chí Đinh Tía gấp chiếc khăn trắng lại và giữ nó bên mình, anh không chỉ giữ một món quà, mà giữ luôn cả tấm lòng của quê hương. Để hôm nay, khi em viết về anh, chiếc khăn trắng ấy vẫn sáng lên như biểu tượng của tình người, của lòng trung nghĩa và của tinh thần Việt Nam bất khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn