Khác

Chiếc Khăn Kỷ Niệm

Tóm tắt về tình đồng chí giữa Võ Văn Đáng và Lê Minh Thành tại đất Campuchia

Ninh Bình22/08/2026Danh Thanh Đằng (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1979 ở Campuchia, Bác với thằng bạn tên Lê Minh Thành cùng đi chiến đấu ở đất Cam được biên chế vào một tiểu đội. Trong những ngày làm nhiệm vụ, 2 anh em chơi thân lắm.

Chiều đó, đơn vị đang phục tại ở rừng thì súng nổ xảy ra um trời, bác với ổng phóng xuống hầm hào núp liền, mà bị xui là ổng phóng xuống ngay cái nhánh cây nhọn đâm thẳng vô bàn chân luôn, rồi ổng ráng đứng dậy mà vết thương làm chân đứng không có nổi.

Bác nhìn thấy ổng nằm ôm chân rồi bác phóng lại hỏi:

Thành, mầy có sao hông?

Ổng đau mà ổng ráng tỏ ra bình tĩnh:

“Tui bị cây đâm rồi, đâm sâu lắm, ông chui xuống đi kẻo ăn lựu đạn bây giờ, chút tui lếch vô.”

Bác biết là nguy hiểm lắm mà bác đâu có chui 1 mình được, bác mới nói:

”Nguy hiểm cũng phải kéo ông xuống hầm nữa, tui có sợ chết đâu mà ông kêu tui chui hầm trước, Tui đâu bỏ đồng chí của mình lại được”

Rồi bác lấy chiếc khăn cũ của mẹ mà bác mang theo từ cái lúc mang balo ra đi theo tiếng gọi của tổ quốc từ quê nhà để buộc cố định vết thương cho ổng. Đó là chiếc khăn bác luôn giữ trong túi áo và xem như một vật kỷ niệm quý.

Rồi bác kè ổng đi từng bước, rồi chui vô hầm tránh được nguy hiểm.

Đường rừng vừa tối thui vừa trơn, 2 anh em ngồi trong cái hầm, ổng thì đau chân ngồi ở trong, bác thì cầm súng núp ở miệng hào để phòng địch tấn công. Rồi ổng nói:

 “Đáng, ông bỏ tui ở lại đi, tiểu đội rút về căn cứ hết rồi, ông ở đây với tui mà xui xui tụi khmer đỏ mà nó tấn công lên là ăn đủ 2 đứa mình luôn.”

Bác mới đáp:

“Ông nhớ cái lúc đầu ông nói với tui là 2 anh em mình sống cùng sống, chết cùng chết hông, tui nhớ quài cái câu này à, mà giờ ông bị nặng vậy ông kêu tui bỏ ông là bỏ làm sao?.”

Nghe vậy, nó vỗ vai bác nó nói:

“Vậy nào hết tiếng súng, hai anh em mình lếch về căn cứ hen”

Sau đó cỡ 30 phút, tiếng súng đi vào im lặng, không còn tiếng bom đạn nổ nữa, bác mới kè nó lui về căn cứ  rồi được đồng đội đang gác tìm thấy và đưa về nơi an toàn. Thành được quân y chăm sóc kịp thời, bắt từ người nó với bác đâu cả chục con vắt, 2 anh em cũng kiệt sức nhưng bác vẫn đỡ hơn nó.

Vài ngày sau, khi nó đã có thể ngồi dậy đi đứng bình thường được mà việc đầu tiên nó làm là lấy cái khăn đi giặt sạch sẽ.

Bác về từ chiến trường về thấy cái khăn giặt sạch, treo ở đầu giường của nó. Vừa về là nó hỏi liền:

 “Chiếc khăn này quan trọng với ông lắm phải hông?”

Bác mỉm cười:

“Ừ. Của Mẹ tôi đó, kỷ niệm tui mang theo mà chưa biết có đem về lại cho mẹ được hông nữa :D bọn khmer đỏ nó ác liệt quá.”

Nó nhìn chiếc khăn rồi xúc động nói:

 “Vậy mà ông lại dùng nó để băng vết thương cho tôi...”

Bác chỉ cười:

“Một chiếc khăn có thể giữ lại làm kỷ niệm. Nhưng tình đồng chí thì không thể bỏ lại.”

Ổng nghe xong, lặng người rồi nắm chặt tay Đáng. Giữa nơi đất khách quê người, hai người lính càng hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ đồng chí.

Nhiều năm sau, Tiểu đội bác cùng trung đoàn chiến đấu tấn công vào thủ đô Phnom Pênh, chạy sát bên nhau, nó chưa kịp thấy thủ đô sao nữa lúc phóng qua con mươn nhỏ lỡ té lên cái loại mìn k58 cái loại mìn nhựa nó nhỏ bằng cái gáo dừa thôi, do Trung Quốc sản xuất. Mìn này không có mảnh kim loại nên máy dò nên trinh sát không có phát hiện, rồi nó tắt thở, Bác chảy nước mắt, nhưng không thể ngừng bước được, bác xé 1 nửa chiếc khăn kỉ niệm đắp lên mặt nó, 1 nửa còn lại bác vẫn giữ bên người, Bác nghẹn ngào kể.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn