CHIẾC KHĂN LEN
CHIẾC KHĂN LEN
Mùa đông năm ấy rất lạnh. Trước ngày lên đường, Hùng được em gái tặng một chiếc khăn len màu nâu.
“Anh nhớ quàng khi trời lạnh nhé!”
Hùng cười:
“Anh sẽ giữ cẩn thận. Khi trở về, anh sẽ trả lại cho em.”
Cô bé gật đầu, không biết rằng đó là lần cuối hai anh em đứng cạnh nhau.
Những năm sau, cô bé lớn lên. Chiếc khăn len vẫn được mẹ cất trong chiếc hộp gỗ.
Một ngày, người đồng đội của Hùng trở về. Anh mang theo một lá thư đã cũ.
Trong thư, Hùng viết:
“Anh vẫn giữ chiếc khăn em tặng. Nó làm anh nhớ đến căn nhà nhỏ và những ngày bình yên.”
Cô gái đọc thư, nước mắt rơi xuống.
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc. Cô trở thành một người thợ may trong làng. Mỗi mùa đông, cô lại đan những chiếc khăn len tặng trẻ em nghèo.
Một đứa bé hỏi:
“Cô đan nhiều khăn thế để làm gì?”
Cô mỉm cười:
“Vì ngày xưa, có người đã giữ ấm cho cô bằng một lời hứa.”
“Người đó đâu rồi ạ?”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Người ấy không trở về, nhưng điều tốt đẹp người ấy để lại vẫn còn.”
Ngoài sân, gió mùa đông thổi qua.
Những chiếc khăn mới được xếp ngay ngắn trên bàn.
Cô gái khẽ chạm vào chiếc khăn cũ của anh trai rồi mỉm cười.
Có những kỷ niệm đã đi qua rất lâu, nhưng chỉ cần một chút hơi ấm cũng đủ khiến người ta nhớ về cả một thời tuổi trẻ.


