Chiếc khăn len màu nâu
Một cô gái đan chiếc khăn gửi người anh đang ở chiến khu. Chiếc khăn trở thành kỷ vật cuối cùng của một người lính không trở về.
Mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm.
Cô Lê Thị Xuân ngồi bên bếp lửa, đan một chiếc khăn len màu nâu.
Anh trai cô, anh Hùng, đang ở chiến khu.
Mỗi lần có người từ chiến khu về, Xuân đều hỏi:
— Anh Hùng có khỏe không?
Ai cũng bảo anh khỏe.
Xuân không biết đó có phải sự thật hay không.
Cô chỉ biết mình muốn gửi cho anh một chiếc khăn.
Mất gần một tháng, chiếc khăn mới hoàn thành.
Mẹ cô cầm lên xem.
— Đẹp đấy.
Xuân cười.
— Con mong anh ấy nhận được.
Chiếc khăn được gửi đi.
Nhưng vài tháng sau, gia đình nhận tin anh Hùng hy sinh.
Xuân ngồi lặng rất lâu.
Cô không khóc.
Tối hôm ấy, cô lấy cuộn len còn thừa ra khỏi chiếc hộp.
Cô không đan tiếp.
Nhiều năm sau, khi đã già, Xuân vẫn giữ chiếc kim đan năm ấy.
Bà thường nói với các cháu:
— Có những món quà không bao giờ đến được tay người nhận. Nhưng tình cảm trong đó thì không mất.


