CHIẾC KHĂN LEN MÀU XÁM
CHIẾC KHĂN LEN MÀU XÁM
Mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm.
Trước ngày người con trai lên đường, mẹ ngồi bên bếp lửa đan cho anh một chiếc khăn len màu xám.
Đan được một nửa, bà hỏi:
— Con có lạnh không?
Anh cười:
— Con là lính mà, mẹ đừng lo.
Bà vẫn đan tiếp.
Ngày anh đi, chiếc khăn vừa kịp hoàn thành.
Bà quàng nó quanh cổ con.
— Nhớ giữ ấm.
Anh ôm mẹ:
— Hết chiến tranh con sẽ về.
Chiếc khăn theo anh qua những mùa đông.
Mỗi lần nhận được thư, mẹ đều hỏi:
— Con còn giữ khăn không?
Anh luôn trả lời:
— Con vẫn giữ.
Nhưng mùa đông năm đó, một trận chiến xảy ra giữa núi rừng.
Anh không trở về.
Đồng đội tìm thấy anh dưới một gốc cây.
Chiếc khăn len vẫn quấn quanh cổ.
Nhiều tháng sau, một người lính mang chiếc khăn về cho mẹ anh.
Bà cầm nó rất lâu.
Chiếc khăn đã dính đất và bạc màu.
Bà áp nó vào mặt.
Vẫn còn một chút mùi quen thuộc.
Bà không khóc.
Chỉ nói:
— Nó lạnh lắm phải không?
Người lính cúi đầu.
— Vâng.
Bà ôm chiếc khăn vào lòng.
— Mẹ đã bảo nó phải giữ ấm mà...
Nhiều năm sau, bà vẫn giữ chiếc khăn trong tủ.
Một mùa đông, bà đem nó ra.
Bà không quàng lên cổ.
Bà đặt nó lên chiếc ghế cũ của con trai.
Rồi ngồi bên cạnh.
Ngoài trời, gió mùa thổi mạnh.
Bà khẽ nói:
— Hôm nay lạnh lắm con nhỉ?
Chiếc khăn nằm im.
Nhưng trong căn nhà nhỏ, người mẹ vẫn cảm thấy như con trai đang trở về.
Không phải bằng tiếng bước chân.
Mà bằng ký ức.
Có những món quà được đan bằng đôi tay của mẹ, nhưng lại trở thành thứ sưởi ấm một người suốt cả cuộc đời — kể cả khi người ấy đã đi xa.


