Chiếc khăn mặt phơi bên suối
Bác kể rằng, những ngày nghỉ hiếm hoi, cả tiểu đội thường ra con suối nhỏ giặt quần áo.
Mỗi người chỉ có một chiếc khăn mặt.
Giặt xong, họ vắt lên cành cây cho khô.
Nhìn từ xa, những chiếc khăn trắng bay bay trong gió như những cánh chim.
Một chiến sĩ trẻ cười:
"Nhìn thế này cứ như làng quê mình."
Mọi người cùng bật cười.
Khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau.
Chỉ còn những chàng trai tuổi đôi mươi đang nhớ về mái nhà thân thuộc.
Ít phút sau, lại có lệnh lên đường.
Những chiếc khăn còn chưa kịp khô hẳn đã được gấp vội vào ba lô.
Bác bảo:
"Hạnh phúc ngày ấy đôi khi chỉ là vài phút bình yên bên dòng suối."


