Bài viết

CHIẾC KHĂN MÀU KHÓI LỬA

Ninh Bình18/04/2026Bùi Thị Duyên (Trường Tiểu học Hải Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ở một làng quê nhỏ ven sông, có cô bé tên là Lan – mới 10 tuổi nhưng đã quen với tiếng bom rền mỗi đêm. Bố Lan là bộ đội. Ngày bố lên đường, mẹ đưa cho bố một chiếc khăn tay nhỏ, còn Lan thì vụng về thêu thêm một bông hoa đỏ. Cô bé nói: “Bố mang theo nhé, khi nào nhớ con thì bố nhìn bông hoa này!” Bố cười hiền, xoa đầu Lan rồi đi. Chiến tranh ác liệt. Tin tức từ chiến trường gửi về ngày một thưa. Mỗi buổi chiều, Lan lại ra đầu làng, ngóng theo con đường đất đỏ, mong thấy bóng dáng quen thuộc. Một ngày nọ, đơn vị gửi về một chiếc khăn… chính là chiếc khăn Lan đã thêu. Nhưng bông hoa đỏ giờ đã nhuốm màu khói lửa. Kèm theo đó là lá thư: bố Lan đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến. Lan ôm chiếc khăn vào lòng, nước mắt rơi nhưng không khóc thành tiếng. Từ hôm đó, cô bé không còn ra đầu làng nữa. Nhưng mỗi tối, Lan lại ngồi bên ngọn đèn nhỏ, học bài thật chăm. Nhiều năm sau, Lan trở thành cô giáo. Trong mỗi bài giảng, cô thường kể cho học sinh nghe về chiếc khăn năm ấy – như một lời nhắc nhở rằng: “Có những người đã ngã xuống để chúng ta được sống trong hòa bình hôm nay.” Chiếc khăn vẫn còn đó, không chỉ là kỷ vật, mà là ký ức của một thời hoa lửa – thời của hy sinh, của mất mát, nhưng cũng là thời của tình yêu đất nước cháy bỏng không bao giờ tắt./-strong

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn