Chiếc Khăn Màu Xanh
Chiếc Khăn Màu Xanh
Năm 1968, giữa những ngày chiến tranh ác liệt, Trung nhận được một chiếc khăn màu xanh từ quê nhà.
Chiếc khăn do người con gái anh yêu tự tay đan. Cô tên Hạnh, là cô gái cùng làng, ngày Trung lên đường chỉ kịp nói:
“Anh đi rồi sẽ trở về.”
Hạnh không khóc, chỉ tháo chiếc khăn đang quàng trên cổ đưa cho anh.
“Vậy em chờ.”
Trung mang chiếc khăn theo suốt những năm tháng chiến trường.
Mỗi khi đêm xuống, anh lại lấy nó ra nhìn. Màu xanh đã nhạt dần theo thời gian, nhưng với anh, đó là màu của quê hương, của dòng sông trước nhà và của người con gái đang chờ mình.
Một lần hành quân trong mưa, Trung bị thương. Những người đồng đội tìm thấy anh bên một gốc cây, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc khăn.
Sau nhiều tháng điều trị, Trung trở lại đơn vị.
Anh viết thư về cho Hạnh:
“Anh vẫn khỏe. Em đừng lo. Hết chiến tranh, anh sẽ về cưới em.”
Lá thư ấy được gửi đi.
Nhưng không bao giờ đến nơi.
Hạnh chờ mãi.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Trung trở về quê khi mái tóc đã điểm bạc.
Con đường làng vẫn vậy, dòng sông vẫn chảy, chỉ có người con gái năm xưa không còn ở đó.
Mẹ Hạnh nói cô đã mất trong một trận bom khi đang làm việc ở thị trấn.
Trung đứng lặng rất lâu.
Anh lấy chiếc khăn màu xanh từ trong túi áo ra.
Nó đã cũ đến mức gần như không còn giữ được màu ban đầu.
Anh đi đến bên dòng sông, ngồi thật lâu dưới gốc cây năm xưa hai người từng ngồi.
Gió thổi nhẹ.
Trung đặt chiếc khăn lên lòng bàn tay và khẽ nói:
“Hạnh à, anh về rồi.”
Không có ai trả lời.
Chỉ có dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những ký ức của một thời tuổi trẻ.
Trung gấp chiếc khăn lại, cất vào túi.
Anh biết mình đã trở về.
Chỉ tiếc rằng người anh muốn gặp nhất lại không còn chờ anh nữa.


