CHIẾC KHĂN MẸ GỬI
Tôi là Nguyễn Văn Phúc, sinh năm 1962… Ngày lên đường, mẹ nhét vào ba lô tôi một chiếc khăn tay cũ. Mẹ bảo: “Khi nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn.” Lúc đó tôi chỉ cười. Tôi nghĩ đàn ông thì cần gì mấy thứ đó. Nhưng rồi có một đêm giữa rừng lạnh buốt, tôi mở ba lô ra… thấy chiếc khăn vẫn nằm đó. Tôi cầm lên… và lần đầu tiên trong đời, tôi khóc vì nhớ mẹ. Sau này mẹ mất, chiếc khăn ấy trở thành thứ quý nhất tôi còn giữ.
Tôi là Nguyễn Văn Phúc, sinh năm 1962… Ngày lên đường, mẹ nhét vào ba lô tôi một chiếc khăn tay cũ. Mẹ bảo: “Khi nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn.” Lúc đó tôi chỉ cười. Tôi nghĩ đàn ông thì cần gì mấy thứ đó. Nhưng rồi có một đêm giữa rừng lạnh buốt, tôi mở ba lô ra… thấy chiếc khăn vẫn nằm đó. Tôi cầm lên… và lần đầu tiên trong đời, tôi khóc vì nhớ mẹ. Sau này mẹ mất, chiếc khăn ấy trở thành thứ quý nhất tôi còn giữ.



