Chiếc khăn mẹ tiễn con
Ngày tiễn tôi đi, mẹ chỉ đưa cho tôi một chiếc khăn nâu đã cũ
Chiếc khăn mẹ tiễn con
Năm 1968, tôi là Nguyễn Thị Hạnh, vừa tròn hai mươi tuổi khi lên đường tham gia thanh niên xung phong. Ngày tiễn tôi đi, mẹ chỉ đưa cho tôi một chiếc khăn nâu đã cũ. Mẹ bảo: “Mang theo mà dùng, khi nào nhớ nhà thì nhìn nó mà nhớ mẹ.” Tôi cười để mẹ yên tâm, nhưng khi đoàn xe rời khỏi làng, nước mắt tôi cứ chảy dài. Những năm tháng sau đó, chiếc khăn theo tôi qua nhiều cung đường. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, tôi quấn chiếc khăn quanh cổ để giữ ấm. Mỗi khi nhớ nhà, tôi lại lấy khăn ra và tưởng tượng căn bếp nhỏ của mẹ. Tôi nhớ tiếng mẹ gọi, nhớ mùi khói bếp và những bữa cơm quê. Có lần chiếc khăn bị rách, người bạn tên Mai đã ngồi khâu lại cho tôi. Mai cười: “Cái khăn này chắc phải theo Hạnh đến ngày chiến thắng.” Ngày hòa bình, tôi trở về nhưng mẹ đã già đi rất nhiều. Mẹ nhìn chiếc khăn rồi ôm tôi thật lâu. Tôi bật khóc như một đứa trẻ. Mẹ chỉ nói: “Con về được là mẹ mừng rồi.” Chiếc khăn năm ấy giờ đã bạc màu và sờn cũ. Nhưng với tôi, nó là kỷ vật thiêng liêng nhất của tuổi thanh xuân. Mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ người mẹ đã dành cả tuổi đời để chờ con trở về.



