Chiếc khăn mẹ trao trước lúc lên đường
Buổi sáng người con trai chuẩn bị rời quê, căn nhà nhỏ bỗng trở nên yên lặng khác thường. Ngoài sân, chiếc ba lô đã được xếp gọn. Mấy người bạn cùng làng đang đứng đợi ở đầu ngõ. Con đường phía trước còn dài, nhưng người thanh niên cứ chần chừ chưa muốn bước ra khỏi cổng.

Buổi sáng người con trai chuẩn bị rời quê, căn nhà nhỏ bỗng trở nên yên lặng khác thường.
Ngoài sân, chiếc ba lô đã được xếp gọn. Mấy người bạn cùng làng đang đứng đợi ở đầu ngõ. Con đường phía trước còn dài, nhưng người thanh niên cứ chần chừ chưa muốn bước ra khỏi cổng.
Mẹ anh từ trong nhà đi ra.
Trên tay bà là một chiếc khăn vải nhỏ đã được giặt sạch và gấp ngay ngắn.
Bà đưa cho con:
“Cầm lấy mà dùng trên đường.”
Anh nhận chiếc khăn, nhìn mẹ rồi hỏi:
“Khăn này mẹ để dành phải không?”
Bà chỉ cười:
“Nhà mình chẳng có gì quý. Mẹ chỉ có chiếc khăn này.”
Anh im lặng.
Chiếc khăn không mới. Mép khăn đã được khâu lại cẩn thận. Có lẽ mẹ đã dùng nó nhiều lần rồi mới trao cho con.
Anh gấp chiếc khăn bỏ vào túi áo.
Người cha đứng gần đó dặn:
“Ra đi làm việc nước, phải biết giữ gìn sức khỏe. Có khó khăn cũng phải đoàn kết với anh em.”
Anh gật đầu.
Mẹ không nói thêm. Bà chỉ sửa lại quai ba lô cho con, phủi chút bụi trên vai áo rồi nhìn thật lâu.
Đến lúc anh bước ra cổng, bà gọi:
“Con!”
Anh quay lại.
“Nhớ giữ chiếc khăn nhé.”
Anh mỉm cười:
“Vâng, con sẽ giữ.”
Đoàn người bắt đầu đi.
Qua khỏi đầu làng, anh đưa tay vào túi áo. Những ngón tay chạm phải chiếc khăn mẹ trao. Một cảm giác ấm áp lan trong lòng.
Những ngày sau đó, cuộc sống của người lính trẻ ngày càng vất vả. Có những hôm hành quân dưới trời nắng, có những đêm nghỉ tạm giữa rừng. Chiếc khăn nhỏ trở thành vật quen thuộc luôn nằm trong túi áo.
Mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy khăn ra nhìn.
Không có lời nhắn nào được viết trên đó.
Chỉ có những đường khâu vụng về của mẹ.
Nhưng với anh, những đường chỉ ấy như mang theo cả mái nhà, con đường làng và bóng mẹ đứng trước cổng ngày hôm đó.
Một lần, trong lúc nghỉ chân, người đồng đội nhìn thấy chiếc khăn liền hỏi:
“Khăn của mẹ gửi à?”
Anh gật đầu.
“Giữ kỹ thế?”
Anh cười:
“Ừ. Mẹ bảo phải giữ.”
Người đồng đội không hỏi thêm.
Trong những năm tháng chiến tranh, mỗi người lính đều có một vật nhỏ để nhớ về quê hương: một tấm ảnh, một lá thư, một chiếc khăn, một chiếc lược hay một món quà giản dị từ gia đình.
Những vật ấy chẳng có giá trị lớn về vật chất.
Nhưng trong những ngày xa nhà, chúng trở thành điểm tựa tinh thần.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, người lính năm xưa trở về quê. Chiếc khăn cũ vẫn được ông giữ lại.
Mẹ ông lúc ấy đã già.
Ông lấy chiếc khăn ra đặt vào tay mẹ:
“Mẹ còn nhớ cái này không?”
Bà nhìn một lúc rồi mỉm cười.
“Nhớ chứ. Mẹ đưa con trước ngày con đi.”
Ông nói:
“Con giữ được đến hôm nay.”
Bà không nói gì, chỉ nắm lấy tay con.
Chiếc khăn đã cũ, những đường khâu ngày trước đã bạc màu. Nhưng nó vẫn giữ nguyên giá trị của một lời tiễn đưa giản dị.
Đối với người lính, đó không chỉ là một chiếc khăn.
Đó là tình mẹ, tình quê và lời nhắc nhở phải sống xứng đáng với những người luôn chờ mình trở về.
Bài học: Trong những năm tháng chiến tranh, hậu phương thường gửi ra tiền tuyến những món quà rất giản dị. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy đã trở thành nguồn động viên tinh thần lớn lao, giúp người lính vững lòng trên chặng đường gian khó.



