CHIẾC KHĂN MÙA ĐÔNG
Mùa đông năm ấy đến sớm hơn thường lệ. Gió rừng Trường Sơn lạnh cắt da, len qua từng lớp áo mỏng của những người lính.
Hùng co ro ngồi bên bếp lửa nhỏ. Anh đưa tay hơ, đôi bàn tay nứt nẻ vì lạnh.
Từ túi áo, anh lấy ra một chiếc khăn len màu xám. Chiếc khăn đã cũ, có chỗ sờn chỉ, nhưng được gấp rất cẩn thận.
– “Lại nhớ nhà à?” – đồng đội hỏi.
Hùng cười nhẹ:
– “Ừ. Mẹ đan cho đấy.”
Anh nhớ rõ buổi sáng trước ngày lên đường. Mẹ ngồi bên hiên, đôi tay run run vẫn cố đan cho xong chiếc khăn.
– “Mang theo mà dùng. Ngoài đó lạnh lắm…” – mẹ nói.
Hùng khi ấy chỉ cười:
– “Con trai mẹ mà, lạnh gì đâu.”
Nhưng giờ đây, giữa rừng sâu, anh mới hiểu hết sự lo lắng của mẹ.
Đêm đó, đơn vị nhận lệnh hành quân. Trời tối, sương dày đặc.
Họ đi trong im lặng. Chỉ có tiếng bước chân và tiếng gió rít qua tán cây.
Bất ngờ, pháo sáng rực lên. Địch phát hiện.
– “Nằm xuống!” – tiếng chỉ huy vang lên.
Đạn nổ. Tiếng súng chát chúa.
Hùng lao lên phía trước, kéo một đồng đội bị thương vào chỗ nấp. Trong lúc vội vã, chiếc khăn rơi xuống đất.
Anh không kịp nhặt lại.
Trận đánh kết thúc. Đơn vị rút đi.
Sáng hôm sau, Hùng quay lại tìm. Nhưng giữa đất đá, lá rừng, chiếc khăn đã biến mất.
Anh đứng lặng.
Không phải vì giá trị của chiếc khăn, mà vì nó là một phần của quê nhà, của mẹ.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Hùng trở lại nơi ấy.
Rừng đã xanh trở lại.
Anh đi chậm, như tìm kiếm điều gì đó.
Rồi bất chợt, dưới một gốc cây, anh thấy một mảnh len xám nhỏ, đã mục đi theo thời gian.
Hùng nhặt lên.
Anh mỉm cười.
Chiếc khăn không còn nguyên vẹn. Nhưng tình mẹ – thì chưa bao giờ mất.



