CHIẾC KHĂN MÙI BỒ KẾT
CHIẾC KHĂN MÙI BỒ KẾT
Anh Thịnh quê ở vùng trung du có nhiều đồi cọ. Trước ngày nhập ngũ, mẹ anh gói vào ba lô con trai một chiếc khăn màu nâu còn thơm mùi bồ kết.
Chiếc khăn ấy theo anh suốt những năm tháng chiến tranh.
Mỗi lần nhớ nhà, anh lại lấy khăn ra ngửi rất lâu.
Đồng đội thường đùa:
“Ông giữ khăn như báu vật.”
Anh cười:
“Vì nó còn mùi của mẹ.”
Giữa chiến tranh khốc liệt, đôi khi một mùi hương quen thuộc cũng đủ khiến người ta thấy lòng mình dịu lại.
Một lần đơn vị hành quân xuyên đêm qua cánh rừng đầy bom chưa nổ.
Mưa lớn làm đường trơn trượt.
Một chiến sĩ trẻ bị sốt rét ngã gục giữa đường.
Anh Thịnh tháo chiếc khăn của mình quấn cho đồng đội rồi dìu người lính ấy đi suốt quãng đường còn lại.
Đêm ấy, cơn sốt của người chiến sĩ kia dịu dần.
Ít tháng sau, trong một trận đánh ác liệt nơi bìa rừng, anh Thịnh hy sinh khi đang đưa thương binh rút lui.
Sau hòa bình, người đồng đội năm ấy vẫn giữ chiếc khăn cũ đã bạc màu.
Mùi bồ kết đã phai theo năm tháng.
Nhưng tình cảm của người lính trẻ thời hoa lửa thì vẫn còn nguyên vẹn.


