CHIẾC KHĂN MÙI NẮNG
CHIẾC KHĂN MÙI NẮNG
Anh Dũng luôn mang theo một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả vàng theo năm tháng. Đó là chiếc khăn mẹ anh phơi ngoài sân rồi dúi vào tay con trai trước ngày lên đường.
Mỗi lần trời hửng nắng sau nhiều ngày mưa rừng, anh lại lấy khăn ra hong thật lâu trên cành cây thấp.
Có chiến sĩ trẻ hỏi:
“Anh phơi kỹ thế làm gì?”
Anh cười:
“Để giữ mùi nắng quê nhà.”
Rồi anh áp chiếc khăn lên mặt, hít thật sâu như muốn giữ lại chút bình yên rất xa nơi chiến trường khói lửa.
Những đêm sốt rét, anh thường dùng chiếc khăn ấy lau mồ hôi cho thương binh.
Có hôm người lính trẻ mê man vì sốt, anh thức trắng đêm ngồi cạnh thay khăn nước lạnh từng lần một.
Một buổi gần sáng cuối mùa mưa, đơn vị bị pháo kích bất ngờ khi đang trú quân bên triền núi.
Một thương binh bị mắc lại trong đoạn hầm đất sập.
Anh Dũng lao xuống kéo đồng đội lên giữa khói bụi mịt mù.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, chiếc khăn còn vương mùi nắng vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ cũ như ký ức của thời hoa lửa.


