🌾 CHIẾC KHĂN MÙI SOA CỦA MẸ
🌾 CHIẾC KHĂN MÙI SOA CỦA MẸ
Ngày người lính trẻ tên Dũng lên đường, mẹ đứng trước cổng nhà, lặng lẽ đưa cho con một chiếc khăn mùi soa màu trắng. Bà nói:
— Mang theo mà lau mồ hôi, con nhé.
Dũng nhận lấy, cười:
— Con sẽ giữ. Khi nào về, con trả lại mẹ.
Mẹ quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt.
Những năm tháng chiến tranh, chiếc khăn nhỏ theo Dũng qua những con đường rừng, những đêm mưa và những trận đánh. Có lúc chiếc khăn đã bạc màu, dính đầy bụi đất, nhưng anh vẫn giặt sạch rồi gấp lại cẩn thận.
Mỗi lần nhớ mẹ, anh lại lấy chiếc khăn ra nhìn.
Một lần, người đồng đội hỏi:
— Cậu giữ mãi cái khăn cũ ấy làm gì?
Dũng cười:
— Vì nó có mùi của nhà tôi.
Rồi anh kể về mẹ, về căn bếp nhỏ và về cây cau trước cổng.
Một ngày nọ, trong trận đánh ác liệt, Dũng hy sinh.
Người đồng đội tìm thấy chiếc khăn trong túi áo anh. Trên đó có một dòng chữ nhỏ được thêu bằng chỉ đỏ:
“Mẹ chờ con.”
Nhiều năm sau, người đồng đội tìm về quê Dũng.
Mẹ anh đã già, mái tóc bạc trắng.
Ông đặt chiếc khăn vào tay bà.
Bà nhận ra ngay.
Đôi tay run run vuốt lên dòng chữ.
— Nó vẫn giữ sao?
— Vâng. Anh ấy giữ suốt những năm chiến đấu.
Người mẹ ôm chiếc khăn vào ngực.
Bà không khóc.
Chỉ khẽ nói:
— Mẹ biết nó sẽ giữ.
Chiều hôm ấy, bà đem chiếc khăn đặt lên bàn thờ con.
Ngoài sân, cây cau năm xưa vẫn còn đó.
Nó đã cao hơn rất nhiều.
Người mẹ ngồi dưới gốc cau, nhìn lên bầu trời rồi nói:
— Con không về, nhưng mẹ vẫn giữ lời.
Gió thổi qua tàu lá, tạo thành những âm thanh xào xạc.
Như một lời đáp từ nơi rất xa.
Có những người mẹ không thể chờ con trở về bằng bước chân, nhưng họ vẫn chờ bằng cả cuộc đời. Và có những kỷ vật nhỏ bé như chiếc khăn tay, đôi dép, lá thư… lại mang trong mình cả một thời tuổi trẻ của những người đã nằm lại nơi chiến trường.
🇻🇳🌾 Họ đã đi qua thời hoa lửa, để lại phía sau những người mẹ bạc tóc và một quê hương được sống trong bình yên.


