Chiếc khăn mùi soa màu trắng
Giữa bom đạn, một chiếc khăn nhỏ cũng trở thành kỷ vật của niềm tin.
Trước ngày lên đường, mẹ đưa cho Hòa chiếc khăn mùi soa trắng.
"Dùng lau mồ hôi nhé con."
Nhưng chiếc khăn ấy chưa bao giờ được lau mặt.
Nó được dùng để băng bàn tay rớm máu.
Băng vết xước ở vai.
Có lần còn buộc vào cành cây làm dấu cho đoàn tải đạn đi trong đêm.
Sau chiến thắng, chiếc khăn không còn màu trắng.
Nó nhuốm màu đất đỏ và mồ hôi.
Hòa vẫn giữ suốt đời.
Bởi đó là tuổi thanh xuân của cô.



