“Chiếc Khăn Mùi Soa Và Ký Ức Thời Hoa Lửa”
“Mùa xuân năm ấy, khi những cánh hoa gạo đỏ rực hai bên bờ sông Thương, ông lên đường nhập ngũ, vừa tròn 18 tuổi,” giọng ông nội tôi trầm ấm, đôi mắt nheo lại như nhìn xuyên qua lớp bụi thời gian. Đó là câu chuyện mà tôi chưa bao giờ nghe đủ, bởi mỗi lần kể, trong ánh mắt ông lại ngời lên một thứ ánh sáng kỳ diệu.
Năm 1968, ông tôi là thanh niên xã Đình Bảng, tỉnh Bắc Ninh. Tiếng loa phát thanh từ trạm xá vọng ra lời kêu gọi “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” đã thôi thúc ông cùng bao chàng trai, cô gái xếp bút nghiêng, tạm biệt lũy tre làng. “Lúc ấy, ba ông bảo: ‘Con đi nhưng phải hứa về!’, còn bà chỉ khóc, dúi vào tay ông nắm xôi trắng và chiếc khăn mùi soa thêu chữ ‘tâm’.” Ông kể với giọng nghẹn ngào.
Ông tham gia chiến dịch Mậu Thân, làm giao liên ở chiến trường Quảng Trị. Có lần, ông phải băng qua cánh đồng đầy bom cày, mang theo lá thư của đồng đội gửi ra hậu phương. “Những lá thư viết vội trên giấy vụn, mực nhòe vì mưa và cả nước mắt. Có bức chỉ vỏn vẹn: ‘Mẹ ơi, con vẫn sống. Nhớ mẹ nhiều lắm!’” Ông bảo, chính những dòng chữ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông vượt qua hầm hào đổ nát, tiếng gầm của pháo và cái đói, cái rét giữa rừng già.
Rồi ông kể về những bữa cơm chỉ có củ mài, nắm cơm nắm muối vừng, về những đêm nằm võng giữa rừng Trường Sơn nghe vượn hú. Nhưng ôn tôi không bao giờ kể về những mất mát một cách bi lụy. Trái lại, ông luôn nhấn mạnh về tình đồng đội – những người ôm nhau cười trong bom đạn, chia nhau từng ngụm nước suối, đỡ nhau đứng dậy khi vấp ngã. “Cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng tình người làm cho sự sống trở nên quý giá,” ông nói.
Kết thúc chiến tranh, ông tôi trở về với đôi chân hơi khập khiễng vì mảnh đạn còn nằm lại. Chiếc khăn mùi soa của bà đã bạc màu nhưng vẫn được ông giữ gìn như báu vật. Ông bảo, thế hệ trẻ hôm nay may mắn được sống trong hòa bình, nhưng không được quên quá khứ. Bởi ký ức thời hoa lửa không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn, về sự hy sinh thầm lặng, để mỗi chúng ta thêm trân quý độc lập, tự do và trách nhiệm với Tổ quốc hôm nay.
Câu chuyện của ông tôi khép lại, nhưng trong tôi vẫn rộn lên những cảm xúc vừa tự hào, vừa xúc động. Tôi tự nhủ, mỗi trang viết nhỏ của mình hôm nay chính là nén tâm nhang tri ân gửi đến những “nhân chứng hoa lửa” – những người đã thắp lên ngọn lửa hòa bình từ chính tuổi thanh xuân của mình.



