CHIẾC KHĂN MÙI XOA
CHIẾC KHĂN MÙI XOA
Một cựu chiến binh ở Ninh Bình luôn giữ trong túi áo một chiếc khăn mùi xoa cũ.
Chiếc khăn đã sờn mép, bạc màu theo năm tháng.
Một lần, cháu ông tò mò hỏi:
“Khăn này có gì mà ông giữ mãi vậy?”
Ông khẽ cười, ánh mắt xa xăm:
“Đây là của một người đã cứu ông.”
Năm đó, trong một trận đánh, ông bị thương nặng. Máu chảy không ngừng. Một nữ thanh niên xung phong đã xé chiếc khăn của mình, băng lại vết thương cho ông.
Cô nói vội:
“Giữ lấy… rồi sống mà về.”
Ông sống.
Còn cô… đã không qua khỏi trong trận bom sau đó.
Ông giữ chiếc khăn ấy suốt cả cuộc đời.
Không phải vì giá trị của nó… mà vì lời nhắc rằng mình đang sống thay cho một người khác.
Có những ân tình không thể trả hết, chỉ có thể gìn giữ bằng cả cuộc đời.



