Chiếc khăn mùi xoa của mẹ
Đôi khi quê hương chỉ gói gọn trong hai chữ được thêu trên một chiếc khăn nhỏ.
Trước ngày con trai lên đường, mẹ chỉ kịp may một chiếc khăn mùi xoa bằng mảnh vải trắng còn sót lại.
Bà vụng về thêu ở góc khăn hai chữ nhỏ: "Nhà Nít".
Bà bảo:
"Đi đâu cũng nhớ mình là người của làng."
Nhiều năm sau, chiếc khăn ấy theo người lính qua bao chiến trường.
Đến khi trở về, nó đã ngả màu vàng cũ.
Nhưng hai chữ nhỏ vẫn còn nguyên.
Người lính đem chiếc khăn đặt lên bàn thờ mẹ.
Bởi đó là món quà cuối cùng bà dành cho mình.



