CHIẾC KHĂN MÙI XOA CỦA NGƯỜI MẸ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Ngày người con chuẩn bị lên đường, mẹ đưa cho anh một chiếc khăn mùi xoa màu trắng. Bà đã giặt sạch, gấp vuông vắn rồi đặt vào túi áo cho con.
“Lau mồ hôi nhé con.”
Anh cười:
“Con lớn rồi mà mẹ vẫn chăm như trẻ nhỏ.”
Bà không nói gì, chỉ chỉnh lại cổ áo cho anh.
Chiếc khăn theo anh qua những ngày tháng xa nhà. Có lần anh viết thư về kể rằng chiếc khăn đã sờn nhưng anh vẫn giữ.
Mẹ đọc thư rồi cười:
“Khăn cũ thì thay cái khác.”
Nhưng người con trả lời rằng chiếc khăn mẹ đưa thì không muốn thay.
Sau này, chiếc khăn được gửi về cùng những kỷ vật.
Người mẹ nhận lấy, áp vào tay.
Chiếc khăn đã cũ, một góc có vết sờn.
Bà đem giặt, phơi dưới nắng rồi cất vào chiếc hộp nhỏ.
Nhiều năm sau, cháu bà hỏi:
“Bà giữ chiếc khăn này lâu thế làm gì?”
Bà đáp:
“Của cậu cháu.”
Đứa trẻ nhìn chiếc khăn, không hiểu vì sao một món đồ nhỏ lại quan trọng đến vậy.
Bà kể cho cháu nghe về người con.
Về ngày anh lên đường.
Về nụ cười trước cổng nhà.
Về câu nói rằng sẽ trở về.
Đứa trẻ nghe xong im lặng.
Chiếc khăn vẫn nằm trong tay bà.
Nó đã cũ theo thời gian, nhưng tình yêu của người mẹ gửi vào đó dường như chưa bao giờ phai.



