Chiếc khăn mùi xoa không bao giờ cũ
Trong chiếc tủ gỗ đã bạc màu thời gian, bà vẫn giữ một chiếc khăn mùi xoa đã sờn mép. Chiếc khăn ấy theo bà hơn nửa thế kỷ, gắn với ký ức đau đáu về người con trai duy nhất đã hy sinh trong kháng chiến chống Pháp.
Ngày anh lên đường, mẹ không có gì ngoài mấy bộ quần áo vá và chiếc khăn tay bà tự may. Anh cười, dặn mẹ: “Con đi vì nước, ngày thắng lợi con sẽ về.” Nhưng ngày ấy không bao giờ đến. Giấy báo tử gửi về làng trong một buổi chiều mưa, bà ngồi lặng bên hiên, nắm chặt chiếc khăn, không khóc thành tiếng.
Suốt những năm tháng sau này, mỗi khi nhớ con, bà lại mở chiếc khăn ra, vuốt phẳng từng nếp gấp. Với bà, đó không chỉ là kỷ vật, mà là sự sống của người con vẫn còn ở lại. Bà kể chuyện con cho cháu chắt nghe, như một cách giữ gìn ký ức và nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của độc lập, tự do.



