Bài viết

CHIẾC KHĂN MÙI XOA THÊU HAI CHỮ "BÌNH AN"

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHĂN MÙI XOA THÊU HAI CHỮ "BÌNH AN"

Trong chiến tranh, người lính ra trận không mang theo nhiều đồ dùng cá nhân. Ngoài ba lô, bi đông, tăng võng và vài bộ quần áo, nhiều người còn cất trong túi áo một chiếc khăn mùi xoa. Chiếc khăn nhỏ bé ấy dùng để lau mồ hôi, băng tạm vết thương hay gói vài món đồ nhỏ. Nhưng với nhiều người, nó còn là món quà của mẹ, của người vợ hoặc người yêu trước ngày lên đường.

Trong tuyển tập Những lá thư thời chiến Việt Nam và hồi ký của nhiều cựu chiến binh, hình ảnh chiếc khăn mùi xoa xuất hiện khá nhiều. Có chiếc khăn được người mẹ tự tay may từ mảnh vải trắng còn sót lại sau những lần vá áo. Có chiếc được người yêu cẩn thận thêu vài bông hoa nhỏ, góc khăn ghi tên người tặng hoặc hai chữ "Bình an". Đó là lời chúc giản dị nhưng chứa đựng biết bao hy vọng.

Một cựu chiến binh từng kể rằng trước ngày nhập ngũ, mẹ ông không có gì quý để làm quà. Bà chỉ lấy mảnh vải trắng, khâu thành chiếc khăn vuông rồi dặn con: "Khi nhớ nhà thì lấy khăn ra lau mặt, coi như mẹ vẫn ở bên." Từ ngày ấy, chiếc khăn luôn được ông gấp cẩn thận trong túi áo ngực.

Những tháng ngày hành quân trên dãy Trường Sơn, chiếc khăn theo người lính qua bao cánh rừng và con suối. Có lúc nó dùng để quấn cổ tránh gió lạnh, có lúc trở thành miếng lọc nước tạm thời khi lấy nước từ khe suối. Những ngày nắng gắt, chiếc khăn thấm đẫm mồ hôi. Những đêm mưa rừng, nó lại được hong khô bên bếp Hoàng Cầm để sáng hôm sau tiếp tục đồng hành cùng chủ nhân.

Có lần đơn vị gặp một trận mưa lớn kéo dài. Ba lô và quần áo đều ướt sũng. Người lính mở túi áo kiểm tra, chiếc khăn vẫn còn đó, dù đã ngả màu theo năm tháng. Nhìn hai chữ "Bình an" được thêu bằng chỉ đỏ đã phai, ông nhớ đến mẹ, nhớ căn nhà nhỏ và lời dặn trước ngày lên đường. Chính những ký ức ấy đã tiếp thêm nghị lực để ông vượt qua những tháng ngày gian khổ.

Sau chiến tranh, khi trở về quê hương, nhiều người lính không còn giữ được đầy đủ quân trang. Chiếc ba lô đã mục, đôi dép cao su đã mòn, bi đông cũng thất lạc. Nhưng có người vẫn còn giữ chiếc khăn mùi xoa cũ. Dù sợi vải đã mỏng, góc khăn đã sờn, họ vẫn cất nó trong chiếc hộp gỗ như một báu vật của gia đình.

Ngày nay, không ít chiếc khăn như vậy được các cựu chiến binh trao tặng cho bảo tàng hoặc lưu giữ trong gia đình. Điều quý giá không nằm ở chất liệu vải hay đường kim mũi chỉ, mà ở câu chuyện phía sau mỗi chiếc khăn. Đó là tình mẫu tử, tình yêu đôi lứa và niềm tin của hậu phương dành cho những người con lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Giữa muôn vàn kỷ vật của chiến tranh, chiếc khăn mùi xoa là hiện vật rất đỗi bình dị. Nó không tạo nên chiến thắng, cũng không xuất hiện trong những trận đánh nổi tiếng. Nhưng nó nhắc chúng ta rằng phía sau mỗi người lính luôn có một mái nhà để nhớ, một người thân để thương và một lời hẹn ngày trở về.

Chiếc khăn mùi xoa đã đi cùng người lính qua những năm tháng khói lửa. Hôm nay, khi nhìn lại kỷ vật ấy, chúng ta càng thấu hiểu rằng sức mạnh của người lính không chỉ đến từ ý chí chiến đấu, mà còn từ tình yêu thương và niềm tin mà gia đình gửi gắm trong những điều bình dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn