Chiếc khăn piêu thêu dở bên miệng hầm
Chiếc khăn piêu thêu dở bên miệng hầm
Chiếc khăn piêu thêu dở bên miệng hầm
Người kể: Bà Lò Thị Mai (Cựu dân công hỏa tuyến người Thái, Điện Biên)
Nội dung:
"Mùa xuân năm 1954, tôi tham gia đoàn gánh gạo tiếp tế cho chiến dịch Điện Biên Phủ qua đèo Pha Đin. Trước ngày lên đường, tôi tự tay thêu một chiếc khăn piêu thật đẹp, định bụng khi thắng trận sẽ tặng cho anh thanh niên cùng bản tên tòng – người chiến sĩ pháo cao xạ.
Một đêm mưa tầm tã, quả bom bướm của địch nổ ngay gần loạt dân công đang trú ẩn. Tôi bị hất văng vào bụi rậm, tỉnh dậy thấy một bên vai rớm máu, còn chiếc túi đựng khăn piêu văng ra gần miệng hầm cày xới. Anh Tòng cùng đơn vị pháo lúc đó chạy đến ứng cứu, thấy tôi liền vội xé vạt áo băng bó cho tôi. Chiếc khăn piêu thêu dở dính bùn đất được anh nhặt lên, cẩn thận đút vào túi ngực áo trấn thủ. Anh bảo: 'Coi như anh nhận trước, đợi ngày giải phóng mường mình, em thêu nốt cho anh nhé'. Lời hẹn ước mộc mạc bên miệng hầm ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt để làm nên chiến thắng vĩ đại."


