CHIẾC KHĂN QUÀNG CỦA EM GÁI
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một cô bé có người anh trai rất thương mình.
Ngày anh chuẩn bị lên đường, cô lấy chiếc khăn quàng cổ mình thích nhất đưa cho anh.
“Anh mang theo nhé.”
Anh cười:
“Em không dùng à?”
“Em cho anh.”
Anh nhận lấy.
Trước khi đi, anh xoa đầu em:
“Ở nhà ngoan nhé.”
Cô bé đứng nhìn theo.
Chiếc khăn trở thành một trong những kỷ vật cuối cùng của anh.
Nhiều năm sau, nó được gửi về gia đình.
Cô bé lúc ấy đã trưởng thành.
Cô nhận ra chiếc khăn ngay lập tức.
Cô áp nó vào tay.
“Anh vẫn giữ.”
Mẹ cô nói:
“Ừ, nó giữ cẩn thận lắm.”
Cô không nói gì.
Sau này, cô lập gia đình.
Chiếc khăn vẫn được đặt trong chiếc hộp cũ.
Một ngày, con gái cô hỏi:
“Mẹ có nhiều khăn đẹp hơn mà sao mẹ giữ cái này?”
Cô kể về người anh.
Đứa trẻ nghe xong rồi chạm vào chiếc khăn.
Cô bé ngày nào đã trở thành một người mẹ.
Nhưng trong ký ức, cô vẫn là cô em gái đứng trước cổng nhà, đưa chiếc khăn cho anh.
Thời gian có thể làm con người thay đổi.
Nhưng tình cảm giữa anh em có những điều không bao giờ cũ.
Một chiếc khăn nhỏ đã đi qua nhiều năm tháng để nhắc một gia đình về tình yêu thương giữa những người



