CHIẾC KHĂN QUÀNG ĐỎ
CHIẾC KHĂN QUÀNG ĐỎ
Ngày anh Đức lên đường, em gái chạy theo đến tận đầu làng. Cô bé tháo chiếc khăn quàng đỏ trên cổ đưa cho anh.
“Anh cầm lấy, để nhớ em.”
Đức cười, buộc chiếc khăn vào ba lô.
“Anh sẽ mang về.”
Cô bé đứng nhìn theo cho đến khi bóng anh khuất sau hàng tre.
Nhiều năm trôi qua, chiếc khăn vẫn chưa trở về.
Em gái ngày nào đã lớn, trở thành cô giáo trong ngôi trường nhỏ của làng. Mỗi sáng, cô đứng trước cổng trường, nhìn học sinh đeo khăn quàng đỏ chạy vào lớp.
Mỗi lần nhìn màu đỏ ấy, cô lại nhớ đến người anh trai.
Một ngày, cô nhận được một chiếc hộp nhỏ từ người đồng đội cũ của anh. Bên trong là chiếc khăn quàng đã được gấp ngay ngắn.
Người đồng đội nói:
“Anh Đức luôn giữ nó bên mình.”
Cô ôm chiếc khăn vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi.
Chiều hôm ấy, cô mang chiếc khăn đến trường.
Cô treo nó trong phòng truyền thống, bên cạnh một bức ảnh cũ.
Một học sinh hỏi:
“Cô ơi, chiếc khăn này có ý nghĩa gì vậy?”
Cô nhìn màu đỏ trên nền trắng rồi mỉm cười:
“Nó nhắc cô nhớ rằng có những người đã từng rất trẻ, từng có gia đình và những ước mơ riêng, nhưng đã chọn đi xa để bảo vệ quê hương.”
Cậu bé nhìn chiếc khăn thật lâu.
Ngoài sân, tiếng trống trường vang lên.
Học sinh chạy về lớp.
Cô đứng lại một mình, khẽ chạm vào chiếc khăn.
Anh trai cô không trở về.
Nhưng chiếc khăn đã trở về.
Và cùng với nó là ký ức về một người đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho những ngày bình yên hôm nay.


