Bài viết

Chiếc Khăn Quàng Màu Đỏ

Ninh Bình03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, tại một ngôi làng nhỏ ven sông ở miền Bắc, cậu bé Nam mới mười hai tuổi đã quen với tiếng còi báo động hơn cả tiếng trống trường.

Mỗi lần còi vang lên, cả lớp lại ôm sách vở chạy xuống hầm trú ẩn. Có những hôm vừa học được vài phút, tiếng máy bay lại ập đến. Đất rung chuyển, bụi đất rơi lả tả từ mái hầm xuống vai áo lũ trẻ.

Một hôm, cô giáo hỏi cả lớp:

"Các em có điều gì ước nhất khi đất nước hòa bình?"

Có bạn nói muốn được đi biển.

Có bạn muốn có một chiếc xe đạp.

Có bạn chỉ mong được học hết một buổi mà không phải xuống hầm.

Đến lượt Nam, cậu đứng dậy, nhìn ra khoảng sân trường rồi nhỏ nhẹ:

"Em chỉ mong anh trai em được về."

Cả lớp im lặng.

Anh trai Nam là bộ đội đã vào Nam chiến đấu hơn ba năm. Từ ngày lên đường, anh chỉ gửi về hai lá thư. Mỗi lần nhận thư, Nam đều nhờ mẹ đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.

Một buổi chiều, đơn vị dân quân trong làng nhận được tin sẽ có đoàn thương binh đi qua.

Nam cùng các bạn được giao nhiệm vụ đun nước, nấu cháo và chuẩn bị chỗ nghỉ.

Khi đoàn xe dừng lại, cậu chạy đi phát từng bát cháo nóng.

Đến trước một người lính trẻ bị băng kín cánh tay, Nam bất chợt khựng lại.

Người lính ấy rất giống anh trai mình.

Nam đánh bạo hỏi:

"Chú... chú có biết anh Nguyễn Văn Hùng không ạ?"

Người lính ngước lên.

Ông lặng người vài giây rồi khẽ gật đầu.

"Biết chứ... Hùng là đồng đội của chú."

Đôi mắt Nam sáng lên.

"Anh em khỏe không chú? Bao giờ anh về?"

Người lính cúi đầu rất lâu.

Rồi ông lấy trong túi áo ra một chiếc khăn quàng đỏ đã bạc màu.

"Đây là chiếc khăn em từng tặng anh trước ngày nhập ngũ... Hùng luôn mang theo bên mình."

Nam nhận lấy chiếc khăn.

Cậu hiểu.

Không cần thêm một lời nào nữa.

Đêm hôm đó, Nam ôm chiếc khăn quàng ngủ.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu khóc.

Không phải vì anh đã không trở về.

Mà vì cậu biết anh đã sống một cuộc đời thật đẹp.

Thời gian trôi qua.

Nam lớn lên, trở thành một giáo viên lịch sử.

Trong mỗi buổi học về chiến tranh, thầy không bắt học sinh ghi thật nhiều mốc thời gian.

Thầy chỉ lấy từ ngăn bàn ra chiếc khăn quàng đỏ đã cũ.

Thầy kể cho học sinh nghe câu chuyện về người anh trai của mình.

Kể về những người lính đã mang theo tình yêu gia đình, mang theo lời hứa ngày trở về để bước vào chiến trường.

Cuối giờ học, có một học sinh hỏi:

"Thưa thầy, sao thầy vẫn giữ chiếc khăn cũ như vậy?"

Thầy Nam mỉm cười.

"Vì đây là điều gần nhất còn lại của anh tôi. Mỗi lần nhìn thấy nó, thầy lại nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của rất nhiều người."

Ngoài sân trường, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió.

Tiếng trống trường vang lên giòn giã.

Lũ học trò ríu rít chạy ra sân.

Không còn tiếng còi báo động.

Không còn những căn hầm trú ẩn.

Chỉ còn tiếng cười của một thế hệ được lớn lên trong hòa bình – điều mà những người như anh Hùng đã dùng cả tuổi xuân để gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn